Chuyên cung cấp Đèn sưởi nhà tam giá ưu đãi tốt nhất thị trường.

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

“Nhà dân chủ” họ là ai? Vì sao họ làm vậy?

[Me Lo]-Trong những năm qua, thời gian cứ trôi đi hết năm này qua năm khác dường như những nhà “đấu tranh dân chủ” , những “ác ma dân chủ”, những tấm lòng mà họ cho là luôn vì dân vì nước đã cố cù nhầy làm những điều không trong sạch . Họ đã cố gắng thanh minh hoặc nói nhiều về những thứ mà họ tự nhận là nghĩa cử cao cả của mình cho Quê Hương và Dân Tộc. Nghĩa cử ấy, xuất phát từ tiếng gọi của con tim đen tối, của sự bất lương, cùng sự đói khát đô la của ngoại bang đã thôi thúc họ chẳng quản ngại hy sinh danh dự, nhân phẩm, phản bội lại đất nước, quê hương. Sự hổ lốn về những việc làm của họ, khiến quê hương luôn nghĩ họ là những tên bá đạo trong giang hồ, họ sẵn sàng làm mọi điều để kiếm tiền mà coi thường công lý. Dẫu họ biết rằng làm điều ác, gieo tiếng ác sẽ có ngày quả báo “ăn cháo gãy răng”
Trong một thế giới “rận” mà những nhận thức chỉ dừng lại ở tư duy sâu bọ, thì mọi cử động của chúng đều nhơ bẩn và trở thành một nếp sống tự nhiên, con người nói dối không hề ngượng miệng, thủ đoạn mưu thâm... mà không hề ngại ngùng về “Quả báo nhãn tiền”. Vô thần vô thánh theo một thứ chủ nghĩa vô vọng thì hành xử theo phong cách của người trượng phu quân tử, thiết nghĩ, không thực tế cho lắm.
Hôm nay tôi sẽ cho các bạn thấy, vậy thực tế các nhà “dân chủ” là ai và vì sao họ làm vậy.
Các nhà “dân chủ” là ai?
Nếu muốn phân tích xem họ là ai thì thật là mất thời gian, nhưng có thể thấy rằng họ là người ích kỷ, vô liêm sỉ mà có thể gói gọn họ là những người sau:
- Họ là người mà trong quá khư năm xưa sang xâm lược nước ta, bị ta đánh đuổi và cay cú hết đời này qua đời khác. Nó giống như những kẻ vào nhà người khác ăn trộm, bị chủ nhà bắt được, báo công an, bị đi tù. Sau khi ra tù thì hận và quay lại trả thù, thật quá là vô lý. Vậy họ có trực tiếp có những hành đông chống lại Việt Nam hay không? Có chứ! Không những vậy họ còn tẩy não những công dân yêu nước khác, cho tiền họ, khiến họ chống lại Đảng, Nhà nước vô cùng kịch liệt.
- Họ là những người chả ưu chế độ ta, họ cho rằng Chủ nghĩa tư bản là ưu việt nhất. Cái tư tưởng đó đã ngấm vào máu, bởi họ sẵn sàng bỏ qua mọi tiêu cực trong xã hội tư bản ấy như : khủng bố, giết người hàng loạt, xả súng, công chức không có lương… để chống lại Xã hội chủ nghĩa đến cùng. Những người này cũng có thể coi là những “dân chủ” tầm thường.
- Họ là những người năm xưa đi theo địch, đi theo những kẻ xâm lược chính quốc gia của mình. Sau khi đất nước giải phóng, chúng tẩu thoát ra nước ngoài và cũng cay cú về sự ra đi đó mà quay lại với nhân dân, với nhà nước ta và chống phá mạnh mẽ. Đây là những kẻ phải nói thẳng là bất trung, bất hiếu và bất nhân. Tội này chắc chắn không bao giờ được dùng đến Hổ đầu khai đao và Long đầu khai đao cả.
- Loại người thứ ba và thứ nhất có lẽ dần dân cũng hết, nhưng loại mà có lẽ khó hết là những người làm “dân chủ” vì có tiền của nước ngoài gửi về. Cứ có tiền là họ làm chứ với họ dân chủ thật vớ vẩn, cứ lấy tiền đã, không cần biết đúng sai gì cả. Đây cũng là lý do mà tôi muốn nói cho phần 2 dưới đây.
Vì sao họ lại làm như vậy?
- Đấu tranh vì được nhận tiền từ các thế lực thù địch.
Một điều có thể khẳng định rằng tất cả những người đấu tranh, mà được cho là “nhà dân chủ”, họ chả bảo giờ đang yên đang lành mà chống lại Đảng, chống lại nhà nước. Ừ thì, có thể trong cuộc sống có một vài trường hợp vì một vài lợi ích bị ảnh hưởng, nhưng với tư duy của họ, họ có thể tự giải quyết ổn thỏa. Nếu không có các thể lực thù địch bơm đều, hứa và cho thật nhiều tiền, thì chắc họ cũng chả bao giờ nghĩ đến cái việc phản bội tổ quốc bẩn thỉu đó. Có khi họ không đồng ý chống lại tổ quốc thì lại bị các thế lực bên ngoài vu khống là chống Đảng, chống nhà nước. Nên không ít người trong số đó đã miễn cưỡng, có người suy nghĩ tầm thường hơn “thôi thì viết vài bài, trả lời vài cuộc phỏng vấn…” là có nghìn đô “tội gì”, thế là đã rơi vào bẫy của các thế lực thù địch. Đó chỉ là những trường hợp nhỏ trong bộ phận các nhà “dân chủ”. Bởi cứ nghĩ lại mấy em như em Uyên, Kha… được biết ban đầu họ hành động thiếu suy nghĩ chỉ vì thiếu tiền đóng học, chỉ vì muốn có chiếc Laptop. Nhiều người thân của những nhà “dân chủ” đang bị chấp án tù càng ủng hộ họ nhiều hơn, vì cứ đều đều tháng nào họ cũng có vài trăm USD để tiêu sài mà chả phải làm gì cả. Tiền đó gọi là tiền hỗ trợ cho thân nhân những nhà “dân chủ” đang phải chấp án tù.
Như vậy hoạt động được cho là “dân chủ” vì mục đích được cho là “dân chủ” nhưng thực chất chỉ là vì có tiền, cứ có tiền thì làm, thế thôi!
- Trình độ dân chí thấp.
 Đọc những quan điểm của những que bút “dân chủ” không ai không phủ nhận một điều đó là những quan điểm tầm thường của những người dân chí thấp:
+ Xét về mặt đạo đức:
Họ không ngại dựng chuyện để xây thành những công trình vô nhân đạo. Những câu chuyện bôi nhọ đến truyền thống, đến văn hóa dân tộc. Chúng làm những điều mà những nhân vật trong câu chuyện của chúng bị  thổi phồng, bị bóp méo…khiến không ít người hiểu sai, hiểu nhầm về sự trong sáng của truyền thống dân tộc, văn hóa ngàn năm của đất Việt. Nhưng có sao dâu, vì họ bịa đặt sẽ được tính công, mà tình công thì sẽ có ăn, có mặc.
+ Xét về mặt lịch sử:
Một dân tộc có 4000 năm lịch sử, một lịch sử được hơn 80 triệu dân Việt Nam công nhận, được cả thế giới biết đến. Nhưng những nhà “dân chủ” đó lại không biết, không rõ là họ không biết hay họ giả vờ không biết, những những gì họ xuyên tạc lịch sử đã chứng tỏ họ thật đốt nát. Tôi đã quá nhiều lần phải đối diện với sự dốt nát ấy:
Nào là Đảng là sự sai lầm của lịch sử;
Nào là Hồ Chí Minh không có thật;
Nào Hoàng Sa bị bán từ lâu rồi;
Nào là chiến tranh Việt Nam là nướng quân.
Nhiều lắm, với những suy nghĩ, hiểu biết vô căn cứ, nhãn quan tầm thường về lịch sử, đã cho thấy đó là những vấn đề đáng quan ngại và nó ảnh hưởng không ít đến những người đấu tranh bảo vệ sự thật của lịch sử.
Đây có phải là dân chí thấp không, các bạn tự hiểu. Thậm chí có thể gọi đó là lùn về tư duy, nhận thức.
+ Xét về yêu nước: 
Trong chiến tranh, trong thời bình, ở mỗi quốc gia, nếu người dân dốt thì khó mà bảo vệ tổ quốc khó mà xây dựng đất nước. Đó là lý do năm xưa Bác Hồ đã phát động phong trào “Bình dân học vụ”. Phải biết chữ để bảo vệ tổ quốc, khi biết chữ rồi phải có tinh thần yêu nước. Yêu nước là chuẩn mực của con người và xét cho cùng đó là nhận thức, về trình độ dân chí. Nếu những nhà “dân chủ” biết yêu nước, biết đóng góp xây dựng đất nước thì thật tốt. Chỉ tiếc rằng trình độ không có, những hiểu biết đơn giản, mang tính chất tiên đề trong mỗi con người mà các nhà “dân chủ” cũng không có. Ngày qua ngày, tư duy đó không được xóa bỏ,  không chịu học tập, dẫn đến có những suy nghĩ và hành động của loại động vật, cứ cắn càn, cắn bậy, ảnh hưởng đến sự yên bình của quốc gia, dân tộc.
Như vậy, các nhà “dân chủ” họ chả phải là thánh thần, chả phải ma quỷ, mà họ là những người thiếu hiểu biết về thực thế khách quan, lười lao động, tham tiền cho sẵn, tiếp tay cho kẻ thù phá hoại đất nước. Đau xót cho một con người đấy, thương lắm đấy, nhưng cũng đành chịu thôi, chỉ đợi ở họ một sự tỉnh ngộ, để đỡ phí đi một kiếp người ngắn ngủi.


Không thể bảo vệ Tổ quốc khi LÒNG DÂN không yên!

[Mực tàu] - Thành công trong sự nghiệp chống Pháp, chống Mỹ có mồ hôi, xương máu của nhân dân và nông dân rất lớn. Những năm tháng gian khổ ấy, cuộc kháng chiến kiến quốc trường kỳ của quân và dân ta đã giành được thắng trước kẻ thù hùng mạnh và tàn bạo. Sự thắng lợi đó là kết tinh từ lâu của lòng khao khát độc lập, tự do của nhân dân ta, sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của Đảng Cộng sản Việt Nam. Và một điều rất quan trọng tạo nên chiến thắng oai hùng của dân tộc Việt Nam chính là nhân dân ta một lòng, một dạ tin và hành động theo sự lãnh đạo của Đảng. Nói theo một cách khác là trong năm tháng chống giặc ngoại xâm, dân tộc ta gặp nhiều khó khăn nhưng vẫn vượt qua là do LÒNG DÂN được yên.
Trong thời đại ngày nay, Việt Nam bước vào công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước, bảo vệ những thành quả của cách mạng, những thành quả mà được đổi bằng chính xương máu của những người con anh dũng của dân tộc đã hi sinh. Ấy vậy mà, có những kẻ lợi dụn chức vụ vì lợi ích cá nhân mà không quan tâm đến đời sống nhân dân. Những kẻ đó chỉ lo vun vén cho bản thân, chăm chút cho cái “ghế” của bản thân mình. Thậm chí, những kẻ đó chăm chút quá nên chẳng thấy bao giờ họ đi thẳng đứng được cả người.
Thực nghiệm đã chứng minh, trong bất cứ một hình thái xã hội nào thì cũng có ưu điểm và nhược điểm riêng. Nhưng xét đến cùng thì mọi vấn đề được nảy sinh ra từ con người. Con người là trung tâm của vũ trũ, con người có thể cải tạo điều kiện hiện có để phục vụ cho cuộc sống của con người.
Nếu trong cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, mỗi khi Đảng ta kêu gọi nhân dân đứng lên đấu tranh thì nhân dân hưởng ứng nhiệt tình, những người nông dân sẵn sàng nuôi giấu cán bộ cách mạng, một lòng một dạ với cách mạng, thậm chí họ sẵn sàng hi sinh tính mạng. Tuy nhiên, trong giai đoạn hiện nay, chúng ta cần thẳng thắn nhìn nhận lại suy nghĩ của nhân dân để xem họ nghĩ gì. Một ví dụ đơn giản là công tác vận động nhân dân ủng hộ tu sửa nghĩa trang liệt sĩ tại một số địa phương đã có rất nhiều người dân không tha thiết nữa. Ngay từ những việc nhỏ mà nhân dân chưa hưởng ứng, không còn muốn quan tâm thì thực sự cần nhìn nhận lại vấn đề LÒNG DÂN. LÒNG DÂN là vô cùng quan trọng. Nhất là trong vài năm gần đây, rất nhiều các vụ việc phức tạp về tệ nạn tham được phát hiện. Mặc dù, kẻ tham nhũng đã phải nhận tội trước vành móng ngựa nhưng người dân lại than phiền một điều rằng: Tại sao lại để xảy ra tình trạng đó?
Tình hình hiện nay đang bức xúc ở công tác phòng, chống tham nhũng. Tham nhũng hủy hoại ghê gớm vào nhiều mặt của một quốc gia, nhưng có lẽ nguy hiểm nhất là khiến mất lòng tin yêu của nhân dân. Và khi LÒNG DÂN không yên thì công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc kém đi sức mạnh và rất khó để đạt kết quả như mong muốn. Do vậy, cần phải đặt song song cả hai vấn đề “chống tham nhũng” và “LÒNG DÂN”. Muốn lấy lại niềm tin với nhân dân thì phải kiên quyết trong công tác chống tham nhũng, coi tham nhũng chính là kẻ thù của dân tộc.

Chúng ta đang sống trong hòa bình. Nhưng đằng sau sự bình yên ấy là âm mưu thâm độc của các thế lực thù địch. Bọn chúng luôn muốn xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Trong lịch sử, Đảng Cộng sản đã yên được LÒNG DÂN để cả dân tộc bước vào chống giặc ngoại xâm. Trong thời đại ngày nay, khi LÒNG DÂN không yên thì cần phải củng cố lại. Bởi vì kẻ thù ngày càng nguy hiểm, chúng dùng những viên “đạn bọc đường” để tấn công vào hệ thống xã hội chủ nghĩa của nước Việt Nam. Cần phải yên LÒNG DÂN để bảo vệ Tổ quốc! 

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Có một “Siêu cường” đa nghi như Tào Tháo!

[Kin Kin] - Theo chuyện xưa có kể lại Tào Tháo có quan điểm: Thà ta phụ người chứ không để người phụ ta.
Quan điểm này hoàn toàn trái ngược với chủ trương của Lưu Bị: "thà chết chứ không làm điều bất nghĩa", chính vì vậy Tào Tháo luôn e dè và xem Lưu Bị là kẻ thù nguy hiểm nhất của mình.
Với quan niệm này, sau khi giết nhầm người nhà Lã Bá Sa vì thấy họ mài dao giết lợn thì tưởng họ định giết mình, ông đã nhẫn tâm giết nốt Bá Sa vì sợ Bá Sa đi tố cáo.
Có thể thấy rằng việc Tào Tháo đa nghi là do lo sợ mình sẽ bị người khác làm tổn thương. Vì quá lo sợ nên dù sau này có trở thành vua với binh hùng tướng mạnh và luôn có nhiều lợi thế hơn so với Lưu Bị và Tôn Quyền trong thời Tam Quốc nhưng Tào Tháo vẫn luôn đa nghi đề phòng với những người xung quanh. Có thể thấy một sự “yếu ớt” bên trong con người đầy quyền lực của nhân vật họ Tào kia.
Nhắc chuyện xưa lại nhớ đến chuyện ngày nay. Sau khi Liên Xô sụp đổ Nước Mỹ hiện nay được xem như siêu cường lớn nhất trên thế giới. Là quốc gia giàu có với tiềm lực quân sự hùng hậu bậc nhất. Nước Mỹ đứng đầu thế giới về số lượng tỷ phú, số lượng bằng sáng chế phát minh, số lượng các nhà khoa học hàng đầu … Trong 30 năm qua có lẽ không quốc gia nào “gây chiến” nhiều như Mỹ ( 5 đời tổng thống với 18 cuộc chiến lớn và hàng trăm vụ can thiệp vũ trang ) …. Với liên minh NATO do Mỹ đóng vai trò chủ chốt cũng như có tiếng nói quyết định. Nước Mỹ càng trở nên mạnh mẽ ???
Nhưng … có lẽ Mỹ và các nước đồng minh cũng là mục tiêu đầu tiên mà chúng ta nghĩ đến khi nhắc đến những vụ khủng bổ kinh hoàng trên thế giới …
Sau những vụ khủng bố đó Mỹ đứng lên kêu gọi các quốc gia đặc biệt là những đồng minh của mình đoàn kết để chống lại chủ nghĩa khủng bố. Đoàn kết để tạo nên sức mạnh nhằm tiêu diệt tận gốc tên trùm khủng bố Bin Laden nỗi khiếp sợ cho nhân dân toàn thế giới. Công bằng mà nói đó là thành công đến từ những nỗ lực của Mỹ và đồng minh của mình.
Và khi … vấn đề khủng bố tạm được giải quyết thì cũng là lúc những bê bối về các chương trình nghe lén ở quy mô toàn cầu của chính quyền Mỹ được công khai. Và thật bất ngờ khi nước Mỹ đã tiến hành nghe lén hàng chục lãnh đạo các quốc gia trên thế giới trong đó có những đồng minh của mình. Vụ việc thủ tướng Đức Angela Merkel gần đây là một ví dụ

Vậy đấy … có lẽ với nước Mỹ kẻ thù có thể đến từ bất cứ đâu chứ chẳng riêng gì đó là chủ nghĩa khủng bố, những hoạt động phát triển năng lượng hạt nhân với mưu đồ sản xuất bom nguyên tử hay bom hoá học !

Phải chăng nhân vật họ Tào kia vẫn luôn tồn tại trong những sự vật dễ bị tổn thương và yếu ớt về mặt niềm tin cho dù đó là ở thời đại nào ?

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Cố gắng trong tuyệt vọng!

[Mực tàu] - Trong cuộc sống hàng ngày, mỗi cá thể tồn tại trong xã hội phải luôn cố gắng để cuộc sống trở lên tốt đẹp. Việc nghiên cứu khoa học, đưa thành tựu khoa học ứng dụng vào thực tế để tạo ra sản phẩm phục vụ nhu cầu của con người. Sự thành công của các nhà khoa học đồi hỏi trí tuệ, niềm đam mê. Người nông dân để có được vụ mùa bội thu đòi hỏi mồ hôi và công sức “một nắng hai sương”. Thận chí trong thực tế, có những người để vươn tới thành công họ đánh đổi bằng cả máu sương. Tất cả sự cố gắng ấy đều rất đáng hoan nghênh và biểu dương. Ấy vậy mà hiện nay có những kẻ đi ngược lại lợi ích dân tộc, lợi ích quốc gia. Với những luận điệu và thủ đoạn thấp hèn chúng đang “cố gắng trong tuyệt vọng” chống phá nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Thiên hướng của con người là hướng tới cái đẹp “chân, thiện, mỹ”. Bè lũ phản động, bán nước cầu vinh lại đem các chiêu trò bẩn thỉu ra để chống phá Đảng Cộng sản và có cả một số kẻ hoạt động vì lợi ích cá nhân. Điều tất yếu mà bọn chúng nhận được là sự thất bại. Sở dĩ bọn chúng luôn bị thất bại là vì chúng đang đi ngược lại với quy luật của cuộc sống, quy luật của lịch sử
Chiêu trò của bọn phản động không có gì là mới lạ. Bọn chúng tập trung tuyên tuyền, kích động, khuyến khích lối sống thực dụng chạy theo đồng tiền, dần dần làm suy thoái đạo đức, lối sống, thuần phong mỹ tục, bản sắc văn hóa dân tộc....làm cho quần chúng nhân dân hoang mang, xa rời lý tưởng, gây rối loạn chính trị, xã hội. Âm mưu này chúng tập trung vào những đối tượng là thanh niên, học sinh, sinh viên và giới văn nghệ sỹ hoạt động trên lĩnh vực văn hoá nghệ thuật. Lợi dụng những phương tiện liên lạc hiện đại như điện thoại di động, mạng Internet, sách báo, băng hình... để tuyên truyền văn hoá phẩm đồi trụy. Gần đây, tệ nạn ma tuý học đường, thuốc lắc phát triển cũng không nằm ngoài thủ đoạn diễn biến hoà bình của các thế lực thù địch. Các thế lực thù địch muốn dùng ma túy, thuốc lắc để “ru ngủ” thế hệ trẻ của nước ta.
Trong giai đoạn xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ngày nay, Việt Nam đang gặp phải sự chống phá của các thế lực thù địch. Đứng trước những khó khăn ấy đòi hỏi Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Cộng hòa xã hội Việt Nam có bước đi và sách lược đúng đắn. Công cuộc đổi mới đất nước, công nghiệp hóa và hiện đại hóa đạt được nhiều thành tựu xứng đáng với công sức và cả máu xương của những người người con ưu tú. Chúng ta đang sống trong một xã hội tốt đẹp, con người được đáp ứng những điều kiện cần thiết để phát triển năng lực của bản thân. Trong xã hội đó có một bộ phận nhỏ không chịu lao động và học tập nhưng lại muốn có cuộc sống sung túc, sang giàu. Trước sự lôi kéo của các thế lực thù địch, họ đã dễ dàng bị mua chuộc làm tay sai cho thế lực bên ngoài. Đó chính là những tên phản động. Đáng lẽ ra chúng phải thừa nhận một thực tế rằng việc làm của chúng không thể thắng được cái thiện, hoạt động chống phá trong “cố gắng” của chúng chỉ tốn thêm thời gian và công sức mà thôi! Tại sao những con người đó cứ mãi mơ hồ và hoang tưởng. Giá như những con người ấy cứ học tập say mê, tích cực lao động thì cuộc sống của họ sẽ tốt đẹp hơn. Sự cố gắng ấy được xã hội luôn đánh giá cao, được mọi người quan tâm, động viên và ủng hộ.
Nhưng thực tế thật đáng buồn!

Chúng ta mong rằng những ai đã từng phạm sai lầm nhanh chóng tự nhìn nhận lại bản thân mình và hành động đúng đắn. Hi vọng họ không tiếp tục “cố gắng trong tuyệt vọng” với những điều không tưởng và sống tích cực hơn. Trong cuộc sống, ai cũng có lúc mắc sai lầm, điều quan trọng là biết cố gắng để sửa chữa sai lầm với một tinh thần thực sự cầu thị. Dân tộc Việt Nam là một dân tộc anh hùng và nhân đạo. Một dân tộc nhân đạo sẽ luôn tạo cơ hội để người phạm sai lầm chuộc lỗi!  

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Đừng vì lợi ích trước mắt!

[Mực tàu] - Đất nước Việt Nam đã trải qua nhiều cuộc kháng chiến kiến quốc và chịu nhiều hậu quả nặng nề. Một trong những hậu quả đó là sự ô nhiễm môi trường do các loại vũ khí hóa học gây ra. Người chịu hậu quả ấy không ai khác đó là nhân dân Việt Nam. Họ là thế hệ của các bậc cha chú trong thủa “khai thiên mở địa”, họ trực tiếp là người coi thường cái chết “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh” để chiến đấu vì vận mệnh của quốc gia. Trong chiến tranh, mỗi người dân Việt Nam là những người lính anh dũng thì trong lao động họ cũng anh hùng, họ tiếp tục cống hiến sức lao động để xây dựng đất nước mạnh giàu.
Nhưng thật đáng buồn, có những con người vì lợi ích trước mắt mà quên đi lợi ích chung của cả dân tộc, dám đánh đổi tương lai, vận mệnh của Đất nước bằng lợi ích cá nhân của họ. Trong thời gian gần đây, báo chí đang quan tâm đến một sự kiện làm bất cứ ai đọc đến cũng đau lòng, sự kiện Dân bao vây, tố cáo Công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu thuốc trừ sâu (http://dantri.com.vn)

nơi phát hiện chôn thuốc trừ sâu của Công ty CP Nicotex Thanh Thái

Chẳng cần phải nói ra, độc giả sẽ nghĩ tới ngay đến tác hại to lớn của việc làm này. Thế mà bấy lâu nay, hàng trăm người dân hai xã Cẩm Vân, Cẩm Tâm (huyện miền núi Cẩm Thuỷ) và xã Yên Lâm (huyện Yên định) của tỉnh Thanh Hóa đang chịu cảnh sống chung với chất độc. Việc làm gây ô nhiễm mô trường, coi thường tính mạng, sức khoẻ người dân của Công ty CP Nicotex Thanh Thái diễn ra đã nhiều năm, nhưng sự việc chỉ bị phát hiện bởi người dân với sự tiếp sức của báo chí. Đáng lo ngại hơn, vụ việc bước đầu đã được xử lý, nhưng hậu quả nghiêm trọng  còn để lại lâu dài.
          Đến ngày 22/10, sau hơn 10 ngày tiến hành việc khai quật hiện trường các hố chôn chất thải độc hại đã khai quật được 4 vị trí. Tại vị trí đầu tiên theo khai báo ban đầu có 380kg hóa chất được chôn cất. Kết thúc việc khai quật tại đây, đơn vị thi công đã thu gom được hơn 3 tấn chất thải dạng lỏng; hơn 5,4 tấn bùn; hơn 2,4 tấn đất nhiễm độc.
          Vụ việc được phát giác cũng bởi chính người dân. Khi các cơ quan chức năng nhập cuộc thì người dân thì vẫn ngày đêm bám trụ để canh giữ hiện trường. Thậm chí còn lập thêm lều canh gác. Mặc dù đang là những ngày mùa, nhưng người dân vẫn phải thay phiên nhau túc trực cả ngày lẫn đêm quanh công ty này. Thử đặt một câu hỏi rằng trong thời gian này chính quyền và cơ quan chức năng khác đã làm gì mà phải để người dân như vậy? Đây là vụ việc kéo dài đã nhiều năm, tại sao các cơ quan chức năng không phát hiện ra, mặc dù nhân dân đã nhiều lần cảnh báo và kiến nghị? Điều này cho chúng ta hiểu rằng các cơ quan quản lý, nhất là cơ quan quản lý về môi trường của địa phương hoạt động thiếu hiệu quả; việc tiếp nhận và xử lý thông tin, kiến nghị và khiếu nại của người dân chưa thật sự  nghiêm túc, kịp thời.

một số hóa chất thu tại hiện trường nơi Công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu

Nếu xét về góc độ đạo đức trong vụ việc “Công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu thuốc trừ sâu” thì quả thật đáng lên án. Vì lợi ích của một nhóm người mà hàng ngàn người dân vô tội đã phải gánh chịu hậu quả suốt 15 năm sống trong môi trường bị đầu độc, đã có hàng trăm người dân trong vùng mắc các chứng bệnh về hô hấp, ung thư.. nhiều người đã chết vì các căn bệnh trên, trong đó, có nhiều người tuổi đời còn trẻ. Hơn thế nữa, hậu quả đó sẽ ảnh hưởng tới thế hệ con cháu mai sau của chúng ta và ảnh hưởng đến nòi giống của dân tộc.
Vụ việc công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu thuốc trừ sâu một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về công tác quản lý của các cơ quan chức năng. Chừng nào còn những lý do giải thích kiểu“còn sơ suất” trong những vụ việc phức tạp từ phía các cơ quan chức năng thì cũng là lúc đang đánh mất niềm tin của nhân dân đối với Đảng Cộng sản Việt Nam.
Bài học từ việc Công ty Vedan Việt Nam xả nước chưa qua xử lý ra sông Thị Vải khiến cho người dân Việt Nam chưa hết bàng hoàng thì tiếp tục đến vụ việc Công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu thuốc trừ sâu. Hai vụ việc này đều có một điểm chung là do người phát hiện và tố giác. Pháp luật Việt Namsẽ xử lý công minh những cá nhân, tập thể nào liên quan đến việc Công ty CP Nicotex Thanh Thái chôn giấu thuốc trừ sâu. Được kế thừa cuộc sống độc lập, tự do, ấm no, hạnh phức như ngày hôm nay, chúng ta phải luôn khắc ghi truyền thống của cha ông ta có từ bao đời nay: “Bầu ơi thương lấy bí cùng/Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”. Mỗi cá thể độc lập trong xã hội “Hãy lấy cuộc sống của dân làm mục tiêu bảo vệ” (Chủ tịch Hội đồng Dân tộc Ksor Phước), “đừng vì lợi ích trước mắt”,  hãy cảnh giác trước âm mưu và dã tâm phá hoại của các thế lực thù địch ở bất cứ đâu, trong bất cứ thời điểm nào.

Chỉ là chuyện đong đưa…

[Đò Ngang] - Thời gian vừa qua, Nhà nghiên cứu âm nhạc Việt Nam Jason Gibbs bài viết của anh về “nên bỏ chữ nhạc sến” , nhạc sỹ H.T cho rằng ca sĩ đua nhau hát nhạc sến là a dua, thiếu nhận thức còn nhạc sỹ Q.T lại khẳng định: “thanh niên mà đắm đuối với nhạc sến là điều bất thường” và xa hơn nữa nhạc sĩ này cho rằng nhạc sến là thị trường cấp thấp và ca sĩ không nên theo.
Những bình luận, ý kiến này làm người yêu mến dòng nhạc bình dân nổi giận, họ cảm thấy bị xúc phạm. Phải chăng dòng nhạc bị gán cái tên tương đối khiếm nhã này có đáng bị gọi như vậy hay không và khi nó đã đi vào quảng đại quần chúng thì giá trị thật nó nằm ở chỗ nào?


Nhạc sến, tức là thể loại nhạc vốn được xem là não tình, u uất, buồn bã, không có nhựa sống... Nhưng cho dù bị đánh giá như thế nào đi chăng nữa, nhạc sến vẫn có chỗ đứng riêng cho mình. Nhạc sang, chắc tạm gọi là thể loại nhạc trữ tình, với giai điệu và ca từ có vẻ “cao cấp” hơn nhạc sến, được chắt lọc hơn nhạc sến…
Kiểu như, nhạc sến: “Anh vẫn đi về qua ngõ nhà em, cô bác họ hàng mừng em lấy chồng”, thì nhạc sang chắc là: “Ta thấy em trong tiền kiếp với cọng buồn cỏ khô. Ta thấy em đang ngồi khóc khi rừng chiều đổ mưa” (chỉ là ví dụ để bạn đọc dễ hình dung, hoàn toàn không có ý gì khác - NL).
Một dạo, không hiểu thế nào, các ca sĩ đang lừng danh của nước mình chuyển sang hát nhạc sến, đi đâu cũng nghe nhạc sến.
Nam ca sĩ hát, rồi nữ ca sĩ hát. Có lúc, lại kết hợp rất nhịp nhàng một nam một nữ, hát những bài từ lâu đã ít nghe, như: “Từ lúc quen nhau chưa nói một lời gì, tỏ tình ta mến nhau... Nhiều đêm ngắm sao, mơ ước duyên mình bền lâu, suốt đời tình thắm sâu”.
Nhạc sang ngày càng vắng đi. Thậm chí, nhạc của phù thủy ngôn từ cũng ít được nhắc đến…
1. Trong bối cảnh đó, một nhạc sĩ lên tiếng. Anh nói đại loại, những thanh niên, trí thức trẻ tuổi thông thạo công nghệ, sành điệu hoặc sở hữu những bộ dàn Hi-End đắt tiền nhưng lại đắm đuối với những ca khúc uỷ mị, sướt mướt có cách đây gần 100 năm thì không nên xem đó là bình thường, mà phải nghĩ rằng đó là sự chênh lệch giữa tốc độ sống và cảm xúc nghệ thuật chính là sự lệch lạc. Thêm nữa, nó biểu hiện cho sự bế tắc, lười biếng, chộp giật của tầng lớp nghệ sĩ và sự đứt gãy xa cách giữa các thế hệ.
Anh nhạc sĩ vừa nói dứt câu, ngay lập tức nhận được vô số những ý kiến có phần gay gắt từ nhiều giới nhắm vào anh, từ văn sĩ cho đến nhạc sĩ, cả thi sĩ lẫn ca sĩ…
Do đặc thù lịch sử, nhạc sến vốn dĩ được xem như là đặc sản của miền Nam. Tôi rất hồ nghi nếu như ai đó bảo rằng, sinh ra và lớn lên ở miền Nam mà lại không thuộc lòng, hát được một đoạn nhạc sến bất kỳ nào. Lâu trước, ngồi chơi với các nghệ sĩ, tôi nghe mấy anh kể rằng trong các chuyến lưu diễn phía Bắc, nhạc sến vẫn được tán thưởng rầm rộ. Nhạc sến hay nhạc sang gì cũng là nhạc. Người nghe nhạc sến, vẫn có thể nghe nhạc sang và ngược lại.
Thụ hưởng giải trí, nên chấp nhận đó là sự thụ hưởng cảm tính rất theo ý thích cá nhân. Tất nhiên là yếu tố giải trí đó phải phù hợp với văn hóa và được pháp luật thừa nhận.
Sợ nhất là thụ hưởng văn hóa theo kiểu a-dua, theo trào lưu… Thấy người ta nghe, mình cũng nghe. Thấy người ta ngưỡng mộ, mình cũng ngưỡng mộ. Nên cá nhân tôi nghĩ, sến hay sang thì có quan trọng gì đâu, vấn đề là mình chọn được thể loại âm nhạc phù hợp với thời điểm mà mình muốn nghe.
2. Sai lầm lớn nhất của con người, chính là thấy cái gì của mình cũng hay, thiên hạ không làm theo mình đều dại. Cực đoan cũng có cái tích cực của nó, nhưng cực đoan đa phần là mang lại tiêu cực nhiều hơn.
Nhạc sĩ đưa ra nhận định trên, là với ý tốt. Đáng tiếc, đó là một ý tốt diễn giải chưa đầy đủ và có phần chủ quan. Hơn nữa, đó là một quan điểm cá nhân. Lấy từ tôi suy ra, tôi luôn tôn trọng quan điểm cá nhân. Nên tôi rất ngạc nhiên khi nhạc sĩ đưa ra quan điểm, còn những người tranh luận ấy lại toàn công kích vào nhạc sĩ. Nói theo kiểu thời thượng hiện nay thì, “tranh luận theo kiểu bỏ bóng đá người”.
Xét cho cùng, vụ tranh luận ầm ĩ này cho dù có “bỏ bóng đá người” hay “bỏ người đá bóng”, thì vẫn có mặt tích cực. Đây thật sự là một cơ hội của những người làm nghề chiêm nghiệm lại chính mình, khi mà đời sống văn nghệ bị khuấy động lên một cách ầm ào.
3. Người làm nghệ thuật phải luôn nhớ rất kỹ, công chúng không bao giờ là đối tượng có lỗi. Sự thụ hưởng văn hóa của đám đông nằm nửa trong nửa ngoài bàn tay của nghệ sĩ.
Nghệ sĩ giỏi, đám đông ở lại. Nghệ sĩ tồi, đám đông tuột ra. Người sáng tạo không thể có tư duy: “Không thích sự sáng tạo của tôi, anh đúng là chẳng biết gì về nghệ thuật”. Người sáng tạo, phải điều chỉnh thích hợp để đám đông chấp nhận sáng tạo của mình là một nghệ thuật đầy hấp dẫn.
Quan trọng hơn, sến đã đi sâu vào tiềm thức của rất nhiều người, lấy từ tôi suy ra, ngày bé nghe mẹ hát, lớn lên nghe chị hát... mãi thành quen. Muốn quên đi, là điều không thể. Mà thật lòng, cũng không hề muốn quên. Ai mắng thế nào, thì đành chịu.
Khi mà đám đông quay lại tìm nhạc sến, ca sĩ trở lại hát sến, thì đó là lúc những người làm nghề phải đặt câu hỏi như là nỗi trăn trở, mình yếu kém ở đâu để họ rời bỏ hiện tại, tìm về quá khứ (không phải, cứ tìm về quá khứ là một sự thụt lùi, nghĩ vậy thì còn non và xanh lắm - NL).
Nên cho đám đông một lựa chọn tốt đẹp, trước khi đưa ra phán xét. Sai lầm nhất hiện nay của một số cá nhân, chính là đưa ra phán xét mà không cho người mình phán xét bất cứ cơ hội nào để lựa chọn một sự khác biệt.

( Theo ANCT)

Thư gửi chị Táo Y tế

Ối chao chị Táo Y tế ơi
Em sợ quân của chị lắm rồi
Cái nghề vốn cứu nhân độ thế
Mà đụng vào đâu cũng chết người!

"Nhân bản" Hoài Đức vốn chưa yên
Tráo thủy tinh thể lại nổi lên
Tiêm chủng trẻ em dăm đứa chết
Xử lý đến đâu, chị có quên?

Thanh Hóa, chị kia, rõ khổ chưa?
Tiền thì chả có để mà đưa
Chậm mổ, mất luôn con lẫn mẹ
Đền tiền, người đã khuất núi Nưa.

Phòng khám không phép thì tràn lan
"Bác sĩ" bên Tàu cũng từng đàn
Tiền thì thu giá đến cắt cổ
Toàn "Maria", dân chết oan.

Bệnh viện thì chả thấy đầu tư
Mỗi giường nằm tới tận ba, tư
Chị có xuống thăm vẫn cảnh ấy
Nằm trong gậm giường rên ử ư.

Máy móc nhà nước thì lắt lay
Để cho "nhóm lợi ích" bắt tay
Đem đồ tư nhân vào "hợp tác"
Giá cao mà được thu tiền ngay.

"Y đức", chữ Tàu khó học thay
Giờ tiền đi trước mới là hay
Khẩu hiệu: Cấm phong bì triệt để
Thì đòi tiền mặt, trao tận tay.

Thế nên nâng ngực, lại chết người
Xăm mắt, hút mỡ cũng đi đời
Đem xác bệnh nhân quăng xuống nước
Bác sĩ thành ra quân giết người!

Thế nên chị Táo Y tế ơi
Chị có còn thương dân chúng tôi
Mong chị sửa sang ngành từ gốc
Để danh "Từ mẫu" lưu với đời!
(Facebook Cụ rùa khó tính)