Chuyên cung cấp Đèn sưởi nhà tam giá ưu đãi tốt nhất thị trường.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những Trò Lố Của Các Nhà Rận Chử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những Trò Lố Của Các Nhà Rận Chử. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

Gửi ông Lê Hiếu Đằng!

[Mực tàu] - Mấy ngày hôm nay nghe mấy bọn rận chủ đồn nhiều về việc ông xin ra khỏi Đảng cộng sản Việt Nam. Thực sự là tôi chả biết Lê Hiếu Đằng là ai đâu, nhưng nghe nhiều lùm xùm quá cũng muốn xem xem ai là Lê Hiếu Đằng?
Và con đường ngắn nhất là tôi đi hỏi anh google xem Lê Hiếu Đằng là ai? Chỉ chưa đầy một giây đã có hàng loạt bài viết liên quan đến Lê Hiếu Đằng nhưng hầu hết trong số đó đều là của các trang báo lá cải, vớ vẩn, chuyên nói xấu Đảng, Nhà nước Việt Nam. Haizzzzzzz! Cũng chả có gì lạ khi với những hành động và lời nói của mình ông được các trang báo này ưu ái như vậy.
Đi tìm hiểu tiếp về tiểu sử của Lê Hiếu Đằng, thú thật tôi cũng thấy bất ngờ khi biết ông Lê Hiếu Đằng là người có quá trình cống hiến trong phong trào sinh viên đấu tranh với Mỹ và tay sai, là người có đóng góp nhất định trong sự nghiệp chống đế quốc, cứu nước của dân tộc ta. Sau giải phóng, ông còn có thời gian làm giáo viên triết học, được bầu làm Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc TP Hồ Chí Minh. Nói túm lại là người có kiến thức, có uy tín, vậy mà tự nhiên ông lại dở chứng ra như vậy? tôi thực sự không hiểu nổi????
Thực sự với một người trẻ tuổi như tôi không được biết ông trước mong ông cũng thông cảm! Vì với ông, tôi chỉ thuộc dạng con cháu! Và đặc biệt tôi lại ít khi quan tâm đến mấy trang mạng, hay blog vớ vẩn kia…Nhưng thực sự càng tìm hiểu về ông tôi lại càng thấy bất ngờ. Tôi thực sự không thể hiểu nổi, một con người tri thức, có mấy chục năm tuổi Đảng như ông lại trở lên đổ đốn như vậy? Có phải chăng khi một người về già ở cái tuổi “gần đất, xa trời” thì không còn được minh mẫn nữa, thường có những suy nghĩ và hành động mù quáng?
Ông làm cho một người trẻ tuổi như tôi cảm thấy thất vọng quá! Nhẽ ra, một con người có quá trình cống hiến cho cách mạng như ông thì khi về già càng phải làm gương cho con cháu chứ? Tại sao ông lại có thể phủ nhận mọi thành quả cách mạng mà chỉ cách đó không lâu ông và các đồng đội của mình đã từng góp công sức và xương máu để giành lại được, tại sao ông lại quay lưng lại với tổ chức đã làm nên tên tuổi cho ông???? Không có Đảng Cộng sản Việt Nam thử hỏi ông có được như ngày hôm nay hay không?
Xem lại cái quá trình hoạt động của ông thì tôi thấy không còn bất ngờ nữa và cũng không có gì phải tiếc nuối cho ông cả. Đọc lại những bài viết của ông “Suy nghĩ trong những ngày nằm giường bệnh”, và những bài viết ông trả lời phỏng vấn các báo đài RFA, của RFI thì tôi lại nghĩ một con người như ông nên tự giác ra khỏi Đảng sớm hơn, ông không xứng đáng đứng trong hàng ngũ của Đảng. Đảng Cộng sản Việt Nam không cần những con người như ông đâu…Đảng Cộng sản Việt Nam cần những còn người chân chính, cách mạng, còn những người “ăn cháo đá bát”, “trở cờ” như ông thì…thôi! Không cần nhắc đến.!!!

Là người thuộc thế hệ hậu sinh so với quá trình cống hiến của ông Lê Hiếu Đằng, tôi thiển nghĩ rằng. Bản thân ông đã từng được mang danh là tri thức thì hãy góp một điều gì đó, dù nhỏ thôi cho đất nước, cho lớp hậu sinh như chúng tôi thì quý biết bao. Hành động gàn dở, ăn nói hàm hồ không bao giờ phù hợp với đạo đức của một người già. Già như vậy rồi mà cứ để người ta chởi cho suốt ngày thì nhục lắm… Và như vậy làm sao ông được mọi người tôn trọng, nghe theo.

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

Giải thưởng “nhân quyền Việt Nam” - Một trò lố bịch!

[Mực tàu] - Chưa bao giờ cái loại giải được gọi là “giải thưởng nhân quyền” mà một số tổ chức nước ngoài trao cho các cá nhân là người Việt Nam lại nhiều như trong thời gian gần đây. Điểm qua cũng gần chục loại “giải thưởng” được trao cho các đối tượng vốn có thâm niên trong hoạt động chống đối Ðảng và Nhà nước Việt Nam, và gần đây, ngày 11-10, tại Westminter, California - Hoa Kỳ, cái gọi là “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” công bố trao giải thưởng “nhân quyền Việt Nam năm 2013” cho ba người hiện đang chấp hành án phạt tù vì có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, đó là Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Ðây là các giải thưởng mà nếu không có sự tâng bốc của các tổ chức phản động như: Việt Tân, đảng Dân chủ Việt Nam,... cùng một số cơ quan truyền thông như VOA, BBC, RFA, RFI,... và một số blog của một số tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí thì hầu như trên thế giới không ai nhòm đến.
Tiêu chí để nhận giải thưởng này cũng thật là khác lạ: chống đối chính quyền càng nhiều thì sẽ nhận được giải thưởng và còn được giải thưởng cao nữa… Như vậy với các tổ chức đứng ra trao giải, thì “nhân quyền” đồng nghĩa với chống phá đất nước Việt Nam. Để “vinh danh” người được trao giải thưởng, cái gọi là “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” đã không tiếc lời ca ngợi, tung hô, nào là “Lê Quốc Quân - một nhà tranh đấu dũng cảm cho nhân quyền và dân chủ tự do cho Việt Nam..., giữ vững lập trường, không bao giờ từ bỏ lý tưởng, và phấn đấu không ngừng cho công lý, nhân phẩm và tự do...”, “Nguyễn Hoàng Quốc Hùng - tự nguyện dành toàn thời gian dấn thân vào con đường tranh đấu vì quyền lợi của giới lao động”…
Tuy nhiên, nếu theo dõi tình hình Việt Nam, bất cứ người đọc nào cũng có thể nhận diện được bản chất thật sự của các đối tượng được người ta vinh danh, vì đó là những người có hành vi vi phạm pháp luật, đã hoặc đang chịu án tù. Ðơn cử ba trường hợp vừa được cái gọi là “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” trao “giải thưởng nhân quyền năm 2013” chẳng hạn. Ðây là những đối tượng đã có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam với những tội danh khác nhau và đang chịu án tù. Lê Quốc Quân - nhân vật đang được các thế lực chống đối ở nước ngoài ca ngợi, vừa bị Tòa án nhân dân TP Hà Nội xét xử sơ thẩm về tội trốn thuế với bản án 30 tháng tù. Trần Huỳnh Duy Thức bị phát hiện trộm cước viễn thông, đồng thời bị cáo buộc có hành vi liên lạc với một số đối tượng chống chính quyền khác như Lê Công Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim..., bị tuyên phạt 16 năm tù giam với tội danh “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Tiếp đến, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cũng có thành tích chống đối tương đối nổi trội, Hùng câu kết với Ðỗ Thị Minh Hạnh, Ðoàn Huy Chương rải truyền đơn kích động công nhân biểu tình, gây rối trật tự công cộng và bị tuyên phạt 9 năm tù giam vì tội “Phá rối an ninh”.

Như vậy, chúng ta thấy rằng các tổ chức đứng ra trao cái gọi là “giải nhân quyền” chưa bao giờ có thiện chí với Ðảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam. Thông qua “giải thưởng”, các tổ chức này vừa ủng hộ về tinh thần, vừa giúp đỡ về vật chất cho các đối tượng chống phá trong nước; đồng thời tạo ra cớ để khuếch trương thanh thế, từ đó để nhận được sự giúp đỡ từ các thế lực thù địch chống Việt Nam. Thực chất Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cũng như một số đối tượng khác như Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Văn Hải... chỉ là “con bài” của chiến lược “diễn biến hòa bình” ở Việt Nam mà các thế lực thù địch đang triển khai thực hiện. Suy cho cùng thì việc trao các loại “giải thưởng nhân quyền” cho một số đối tượng trên chính là âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch nhằm tạo cớ can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của Việt Nam. Các giải thưởng này là vô giá trị, là trò đùa lố bịch nhằm khuếch chương thanh thế và cổ vũ cho một số đối tượng chống phá Việt Nam mà Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng là một trong số đó.