Chuyên cung cấp Đèn sưởi nhà tam giá ưu đãi tốt nhất thị trường.

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Để trở thành danh họa nổi tiếng…!

[Kin Kin] - Hội họa là một trong 7 môn nghệ thuật của con người và để thành công trong hội họa hay bất kỳ lĩnh vực nào của cuộc sống cũng đều phải trải qua quá trình khổ luyện với quyết tâm và lòng say mê cao độ. Không chỉ vậy để thực sự nổi tiếng bạn phải có cho mình một sự khác biệt so với phần đông những người đồng nghiệp của mình. Thông thường sự khác biệt đó sẽ đến từ năng khiếu đặc biệt của người đó. Năng khiếu không thể do rèn luyện mà có vì đó là thiên bẩm và những người có cái thiên bẩm đó được chúng ta gọi là thiên tài. Trong lịch sử hội họa có thể dễ dàng điểm diện chỉ danh những thiên tài như Pi Cát Sô; Van Gốc hay Lê Ô Na Đờ Vanh Xi … Họ là những thiên tài thực thụ kèm theo đó là sự nổi tiếng và công nhận của toàn nhân loại.
          Tuy nhiên trong hoàn cảnh hiện nay, để trở thành danh họa đôi khi chúng ta không cần đến cái thiên bẩm mà những bậc tiền nhân nêu trên sở hữu. Ban đầu tôi cũng nghi hoặc lắm nhưng gần đây sau khi biết được một "người quen" của mình đã trở nên ngày một nổi tiếng nhờ những bức họa của mình thì tôi đã có chút đổi mới trong việc nhìn nhận vấn đề này.
         

(Tự họa của Cù danh họa trên tay vợ mình)
          Trong hình là một trong những bức hình đã và đang trở nên nổi tiếng của "người quen". Nhìn chữ ký chắc các bạn dễ dàng nhận ra danh họa ấy là bằng hữu "Cù con" của chúng ta.
Hãy so sánh bức họa trên với trường hợp dưới đây !!!!!


Thoạt nghĩ có lẽ là:" Chẳng liên quan?"
          Tuy nhiên xem xét lại cái hoàn cảnh ra đời của tác phẩm tự họa mình của danh họa "Cù con" tôi lại nhận ra rằng bức tranh kia trở nên nổi tiếng cũng có cái lý của nó các bạn ạ! Không cần bàn đến khía cạnh hội họa cũng như giá trị nghệ thuật (vì có bàn chắc cũng chẳng có gì nhiều để mà nói) thì hoàn cảnh ra đời cũng như những ồn ào xung quanh tác giả của bức tranh này cũng tự thân nó tạo nên cái khác biệt để trở nên nổi tiếng rồi.
          Danh họa họ Cù kia đã phải sống cuộc sống "khổ cực" để có thể thai nghén, mang nặng đẻ đau rồi "vượt cạn" sáng tác nên tác phẩm này. Thậm chí để làm tăng thêm tính ly kỳ về bức tranh danh họa họ Cù còn tuyệt thực lần 2, hờn dỗi để đòi đưa bức tranh này ra công khai đấy các bạn ạ!
          "Khổ cực" là thế! danh họa họ Cù tăng cân vù vù; mặt mũi núc ních hơn cả khi chưa "thai nghén". Rồi trong hoàn cảnh bị giam cầm như đi an dưỡng, người ta còn ưu tiên cho anh ta được gặp vợ tại "buồng hạnh phúc" để anh ấy có thêm "hứng" và "cảm" ra bức tranh này.
          Như một số bài viết gần đây có nói đến chuyện tuyệt thực cũng như ý nghĩa và mục đích của việc này, họa sĩ họ Cù chắc hẳn biết điều đó. Và rồi anh đã hành động như chúng ta đã thấy! tuyệt thực để đòi công khai tác phẩm của mình. Thật cao quý! Nghe qua có lẽ mọi người sẽ nghĩ tác phẩm của anh phải có giá trị lớn lao lắm lắm thì mới có thể khiến tác giả chấp nhận "hy sinh" như vậy! Đến đây cái tính ly kỳ và sự khác biệt của tác phẩm này đã được đẩy lên đến đỉnh của cao trào để rồi khi mọi người nhìn thấy nó thì lại thất vọng và cười thầm trong bụng ….
          Trong hoàn cảnh đi "nghỉ dưỡng" trong trại giam và thật rảnh vì không có việc gì làm, phải chăng máu nghệ sĩ tiềm ẩn trong anh được dịp khai quật hay đây chỉ là một chiêu trò gây scandal không lạ mà cũng chẳng cũ trong giới Showbiz hiện nay. Hiện tượng này khiến tôi liên tưởng đến chiêu trò mà con người ta huấn luyện chó hay cá heo để chúng biết ngậm cọ màu rồi nghệch ngoạc bôi lên giấy vài nét vô chủ định sau đó mang rao bán những bức tranh đó cho mấy khán giả hiếu kỳ vậy. Tranh thì chẳng có gì đặc sắc nhưng tác giả và hoàn cảnh sáng tác thì lại được sắp xếp để trở nên khác thường một cách nhạt nhẽo …..


Một số quan điểm của phái “Diều hâu” trong lực lượng quân đội trung quốc về Biển Đông

[Huyền Vũ]
1.     Diều hâu Kiều Lương: dùng thủ đoạn vờ như “không kích nhầm” sẽ giúp Trung Quốc giành phần thắng ở Biển Đông mà đỡ mang tai tiếng.

Diều hâu Kiều Lương, lên báo “hiến kế” rằng Trung Quốc cũng nên dùng cách này để giải quyết tranh chấp ở Biển Đông. Theo viên tướng văn công, chỉ biết hét hò này thì ở Biển Đông có thể phải dùng hỏa lực để giành lợi thế, nhưng những vụ kiểu “không kích nhầm” sẽ làm Trung Quốc đỡ tai tiếng và ít bị chỉ trích hơn.
2.     Diều hâu La Viện: mạnh mồm tuyên bố Trung Quốc có thể sẽ viện tới vũ khí hạt nhân nếu “lợi ích cốt lõi” của nước này bị đe dọa

Người này tự nhận là một người tỉnh táo nhưng kỳ thực ông có “táo” nhưng không có “tỉnh”. Mang danh một thiếu tướng tự nhận là tỉnh táo nhưng suốt ngày hung hăng, hiếu chiến khi kêu gọi sử dụng sức mạnh quân sự trong tranh chấp vùng Biển Đông, và với những chiêu lừa đầy thủ đoạn nhưng mới ở bậc trung bình khá như: Trang bị vũ khí cho tàu cá nhằm đảm bảo cho ngư dân, nhưng trên thực tế là nhằm giành quyền kiểm soát biển đông của Việt Nam
3. Diều hâu Thích Kiến Quốc: sự hiện diện của tàu chiến Trung Quốc tại Biển Đông, xâm phạm vào hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam là “hoàn toàn hợp pháp”.
Tưởng chừng diều hâu này có thiện chí khi khi tham dự Đối thoại An ninh Châu Á Shangri- la lần thứ 12 tại Singpore hồi tháng 6, khi lớn tiếng khẳng định Trung Quốc ưa hòa bình và giải quyết trên phương diện hòa bình “sẵn sàng đối thoại nhằm giải quyết những tranh chấp trên Biển Đông” Nhưng thật ra đó chỉ là một luận điệu nhằm che mắt những hành động điên cuồng bảo vệ hành động xâm phạm chủ quyền bất chấp luật pháp quốc tế cũng như bất chấp chất vấn từ đại biểu (Trung Quốc liên tiếp chủ động sử dụng nhiều biện pháp quân sự - dân sự nhằm gây hấn ở Biển Đông, khiến tình hình trở nên căng thẳng, song ông Thích lại dám lớn tiếng cảnh báo “các nước trong khu vực hạn chế xây dựng liên minh quân sự, thiết lập kẻ thù tưởng tượng và hành động chống lại một bên thứ 3” )
4. Diều hâu Hàn Húc Đông: dùng vũ lực để đối phó với các quốc gia “dám” tranh chấp với mình trên Biển Đông.

Một giáo sư mang hàm đại tá, chắc chữ nghĩa văn xuôi cũng nhiều, không chăm lo nghiên cứu, gần cuối cuộc đời nhưng lại thích cầm binh đi nghênh chiến. Lịch sử đã để lại nhiều đau thương về cuộc chiến của đất nước nhưng vẫn hung hăng bỏ qua các biện pháp hòa bình thông qua ngoại giao, đồng thời khiêu khích khi đặt câu hỏi tại sao bây giờ Trung Quốc không tiến hành các động thái quân sự tại quần đảo Trường Sa của Việt Nam.
5. Diều hâu Trương Triệu Trung lộ với dã tâm: "Thôn tính mà không cần gây chiến"
Đây là một phát ngôn của diều hâu không quân mang hàm thiếu tướng. Với sự ảo vọng và đầy hoang tưởng của mình. Diều hâu này đã đưa ra những luận điệu vô cùng thâm độc, nhưng thực tế thực hiện thì chỉ có thể trên lý thuyết.
“Đối với những hòn đảo nhỏ, chỉ có vài binh lính của các nước đóng quân trên đó, không có thức ăn, thậm chí là nước uống. Nếu chúng ta thực hiện chiến lược cải bắp, họ sẽ không thể gửi được thực phẩm và nước uống lên các đảo. Nếu không được cung cấp thực phẩm trong một đến hai tuần, các binh sỹ sẽ tự rời khỏi đảo. Một khi rời đi, họ sẽ không bao giờ có thể trở lại”.
Chiến lược cải bắp của gã diều hâu họ Trương này vô cùng thâm độc: chiến lược này được thực hiện bằng cách cho tàu cá xâm nhập ở vòng một, vòng hai tới lượt các tàu Hải giám, tàu Ngư chính tuần tra, giám sát, hộ tống và vòng ngoài là các tàu Hải quân. Bằng cách này, các tàu của “đối thủ” sẽ phải xin phép Hải quân Trung Quốc và cơ quan quản lí ngư nghiệp nếu muốn đi vào sâu bên trong các vùng biển đó.
6. Diều hâu Bành Quang Khiêm: “nếu Việt Namtiếp tục diễu võ dương oai, múa trên lưỡi dao, sớm muộn có ngày Việt Nam sẽ ngã trên lưỡi dao”.
Theo diều hâu Bành Quang Khiêm – một người từng là văn công, chỉ biết viết lách, nhưng ưa những lời nói chợ búa, côn đồ hơn: "Trung Quốctừng dạy Việt Nam một bài học, nếu Việt Namkhông chân thành sẽ còn nhận bài học lớn hơn.” Gần đây diều hâu này còn dùng những ngôn từ kích động và hung hăng như "nếu Việt Nam tiếp tục diễu võ dương oai, múa trên lưỡi dao, sớm muộn có ngày Việt Namsẽ ngã trên lưỡi dao."
Gã diều hâu họ Bành này thường được các tờ báo Hồng Kông mời đến phỏng vấn như là một nhân vật “hot” đến từ Đại lục về những vấn đề quân sự.
                                                                                     






Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Facebook không đơn giản chỉ là chia sẻ

[ Kiên Định ] - Mạng xã hội một khái niệm không còn là quá mới ở Việt Nam, các trang mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, được rất nhiều người truy cập và yêu thích trong thời gian gần đây một trang mạng xã hội đã vượt lên tất cả những trang mạng xã hội khác, ở Việt Nam việc phát triển của trang mạng này cũng mang đến rất nhiều hệ lụy khác nhau đó chính là mang xã hội Facebook.
        Facebook ở nước ta mới được biết đến trong thời gian gần đây, nhưng tốc độ phát triển của nó rất đáng nể số lương người truy cập tăng không ngừng. chính vì việc phát triển quá mạnh của trang mạng này đã gây ra rất nhiều những hậu quả xấu. Facebook được thành lập bởi Mark Zuckerberg, từ khi được thành lập Facebook không ngừng phát triển.  “Hơn 845 triệu người sử dụng đăng nhập vào Facebook  mỗi tháng, và 483 triệu người sử dụng đăng nhập hàng ngày. Người dùng di động hiện nay chiếm một nửa số cơ sở người dùng của Facebook, với 425 triệu hoạt hàng tháng.Facebook cũng thông báo rằng vào cuối năm 2011 đã 100 tỷ kết nối bạn bè, và trong những tháng gần đây người sử dụng đã được đăng ký 2,7 tỷ Thích và nhận xét ​​trong một ngày. Facebook là một trong những trang web truy cập nhiều nhất ở Mỹ, và sự phát triển quốc tế của nó rất ấn tượng. Ngoài ra, Facebook là trang web chia sẻ ảnh hàng đầu với 250 triệu bức ảnh được tải lên mỗi ngày.”
Nghiện facebook cũng là một căn bệnh khó chữa
       Chúng ta không thể phủ nhận nhưng lợi ích mà Facebook mạng lại nó là công cụ hiệu quả để kết nối bạn bè, chia sẻ cảm xúc với nhau…tuy nhiên việc quá lạm dụng facebook đã mang đến nhiều tiêu cực, qua Facebook xuất hiện những trào lưu, những tư tưởng rất lệch lạc, nhiều khi có những “coment” lời nói ảnh hưởng rất lớn tới người khác. Nhiều người rất thích lên nói xấu những người khác trên trên những trang Facebook của họ sử dụng những lời lẽ nhiều  thiếu văn hóa để nói xấu có thể là bạn bè, đồng nghiệp, người thân, tất nhiên cả những vị lãnh đạo của họ nữa. Nhiều  khi thay vì sự tiếc thương đồng cảm thì họ lại có những lời lẽ xúc phạm, mỉa mai người khác. Đây quả là điều khiến ta phải suy nghĩ một sự thơ ở vô cảm đáng bị phê phán và lên án.
      Không chỉ vậy còn có đăng tải những hình ảnh rất “phong cách” không thể chấp nhận nổi. Việc lạm dụng tung những hình ảnh một cách không chọn lọc, có nhiều bạn đăng những hình ảnh hở hang phô diễn cả cơ thể của mình, và đi kèm phía dưới những bức ảnh hàng loạt những bình luận ủng hộ, tán thành  theo đó. Có những bức hình chụp có liên quan tới an ninh quốc gia, liên quan đến những vị trí chiến lược của nhà nước do họ có thể là chụp trộm được cũng hồn nhiên tải lên Facebook mà không hề ý thức rằng việc làm của mình là rất nguy hiểm, việc làm đó có thể bị các thế lực thù địch thực hiện hoạt đông thu thập thông tin tình báo trên đó, hoặc móc nối dụ dỗ những người này hoạt đông cho họ. Như trường hợp của Phương Uyên, Nguyên Kha cũng từ Facebook đã bị dụ dỗ làm “con rối” tham gia vào các hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.
        Cũng từ mạng xã hội Facebook  xuất hiện một ”chứng bệnh”  gọi là “nghiện Facebook” với những người này thời gian họ giành cho Face nhiều hơn tất cả những công việc khác của họ, lúc nào cũng truy cập trên đó dẫn đến ảnh hưởng rất nghiêm trọng tới đời thực của họ, nhiều khi lên Face cũng chẳng để làm gì cả nhưng họ vẫn cứ lên, nếu lên mạng mà không vào Face sẽ cảm thấy bứt rứt không yên, điều này thực sự rất nguy hiểm hầu hết những người này điều là những học sinh, sinh viên đang độ tuổi đến trường, việc để Face ảnh hưởng đã tác động tới kết quả học tập một cách nghiêm trọng kết quả giảm sút, không còn chú ý tới việc học tập của mình nữa, không biết là liệu rằng những con người này còn biết đời sống riêng tư của nữa không? vì dường như mọi thứ điều trên Face cả.
      Có rất nhiều những trang Face có nội dụng xấu có cả những trang của các thế lực thù địch lập ra. Một ngày tình cờ lên Facebook rất có thể bạn sẽ thấy mình trong một hội hoặc nhóm nào đó mà không hiểu lý do vì sao, lúc đó tôi khuyên bạn nên cẩn thận. Trào lưu thành lập những hội nhóm trên Face diễn ra rất phổ biến có những nhóm mà không hiểu mục đích là gì có thể từ những việc rất đơn giản cũng được lấy làm tên thành lập nên một nhóm hội riêng, điều đáng nói là không phải nhóm nào thành lập cũng vì mục đích tốt mà việc này được họ lạm dụng để mỉa mai hoặc chuyên nói xấu một người nào đó, cũng có những nhóm, hội trong đó toàn những lời lẽ mà chúng ta khó có thể chấp nhận nổi. tất nhiên cũng không  thể phủ nhận có những nhóm đã gắn kết được tình yêu thương, chia sẻ cảm súc với nhau, hay nhân lên những tấm gương người tốt việc tốt, tiếc rằng tốt thì không được nhân rộng mà toàn thấy xấu lấn chiếm.
        Các trang mạng xã hội cũng được các thế lực thù địch lợi dụng một cách triệt để, chúng lập ra các nhóm hội có nội dung tuyên truyền, chống đối nhà nước, chống phá Đảng sau đó mời những người có tư tưởng chống đối, đặc biệt là những học sinh, sinh viên có lập trường tư tưởng không vững sẽ được mời tham gia vào đó dần dần rồi tham gia  vào tổ chức phản động lúc nào không biết, những con người này được họ mua chuộc, dụ dỗ vào làm việc cho họ, tiến hành một số hoạt động như dải truyền đơn, biểu tình trái phép... Đã có nhiều trường hợp do không hiểu rõ đã tham gia vào những nhóm, hội của bọn phản động và kết quả họ đã phải gánh lấy hậu quả.
      Hãy thận trọng với những cái “click” chuột của mình vì sau đó không biết điều gì sẽ xảy ra. Sau đó bạn có thể sẽ bị tổn hại có thể là vật chất hoặc nhẹ hơn sẽ là tinh thần, cũng có thể sau đó bạn sẽ mất cả sự nghiệp công danh của mình. Facebook cũng như con dao hai mặt sẽ là tốt nếu ta biết khai thác và sử dụng nó đúng cách.

Này! anh Nguyễn Bá Chổi…

          [Mực tàu] - Thú thực tôi thấy tên anh buồn cười và hơi bẩn thỉu thật. Tôi nghĩ bố mẹ anh khi sinh anh ra không đặt cho anh cái tên như vậy đâu,  vì khi sinh con ra ai cũng muốn đặt cho con một cái tên thật đẹp để tự hào chứ ai lại đặt tên con là “chổi”. Và tôi cũng nghĩ chắc anh cũng vì vài đồng bạc lẻ của mấy kẻ “bợ đít thầy Mỹ” quăng cho mà đổi tên mình như vậy! Đúng là thật xấu hổ và nhục nhã cho bố mẹ anh khi có một đứa con như anh.
          Để tôi thử phân tích cho anh vì sao anh lấy cái tên bẩn thỉu như vậy và những việc làm từ cái tên “chổi” đó nhé:
          Thứ nhất, anh lấy cái tên “chổi” vì “chổi” có thể quét sạch mọi thứ mà anh cho là “ thối nát, mục ruỗng, bẩn thỉu của Cộng Sản Việt Nam”. Đúng ý anh quá phải không? Còn tôi thì tôi lại thấy sự ngu dốt của anh ở việc đó. Tại vì sao ư? Vì anh lấy cái tên vừa buồn cười vừa bẩn thỉu để đi nói xấu, xuyên tạc, bóp méo sự thật thì cái tên “chổi” của anh chỉ làm cho bàn dân thiên hạ chê cười và chửi rủa cho mà thôi.
          Thứ hai, việc làm của anh những tưởng sẽ giống như cái suy nghĩ của anh nhưng khi anh thực hiện lại cho thấy sự đần độn thiếu suy nghĩ khi xuyên tạc bóp méo sự thật của anh. Thử hỏi như vậy thì ý đồ của anh có bị phá sản hay không?
          Ví dụ nhé: việc bác Phàng Sao Vàng một cựu chiến binh Điện Biên Phủ khi nghe tin người chỉ huy, người anh cả của quân đội nhân dân Việt Nam, Đại tướng Võ Nguyên Giáp ra đi đã đi bác đã không kìm được cảm xúc và đã đi xe máy từ Sơn La xuống Hà Nội để viếng. Hình ảnh người lính già với rất nhiều huân chương trên ngực áo đứng nghiêm trang chào tiễn đưa người chỉ huy của mình làm biết bao nhiêu người dân xúc động.

          Vậy mà anh lại xuyên tạc bóp méo sự việc đó khi vu cáo rằng: “ Phàng Sao Vàng là đối tượng chống đối là đối tượng biểu tình và là đối tượng tập trận của quân đội, trốn xuống viếng tướng Giáp …” và anh ngang nhiên chèn ghép ảnh một cựu chiến binh huân chương đầy ngực tay cầm biểu ngữ. Thử suy nghĩ xem một cựu chiến binh đã không tiếc tuổi thanh xuân của mình đi theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc, của Đảng cầm súng đấu tranh cho  độc lập dân tộc. Đảng và Nhà nước đã ghi nhận những công lao đóng góp của bác cho đất nước, bằng chứng là những huy chương trên ngực của bác. Thật sự tôi dám chắc rằng không chỉ riêng cá nhân người cựu chiến binh đó mà bất kỳ người dân nào cũng muốn đập vào mặt anh ngay khi họ biết việc đó.

          Tóm lại tôi cũng muốn nói nhiều nữa để chỉ cho anh thấy được cái nhược điểm, cái ngu dốt của mình nhưng mà thôi. Vì dù nói thế nói nữa thì khi mà bọn chúng những kẻ “bợ đít thầy Mỹ” lại vứt cho anh vài “cắc” lẻ thì anh lại vung “ chổi” lên, lúc đó thì cuộc sống vốn yên bình của nhân dân Việt Nam lại bốc mùi xú uế và bố mẹ anh lại được nhục nhã vì đứa con quý tử của mình khi bị người dân chửi rủa.

                                                                                      

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

“Dân chủ” và quyền sử dụng súng tại Mỹ

[Kin Kin]-Mỹ, quốc gia đi tiên phong thế giới trong vấn đề bảo vệ “Dân chủ - nhân quyền” – chống khủng bố - không nói ai cũng biết.
Tình cờ, một buổi sáng thức dậy, như thường lệ mở các trang báo mạng tôi có đọc tin lại xảy một vụ xả súng tại Mỹ. Dạng nội dung tin kiểu này có lẽ không mới cũng như bản thân tôi thiết nghĩ một nước coi trọng dân chủ như Mỹ cũng sẽ không bưng bít chuyện này !
Mở Google với Keyword – Xả súng ở Mỹ - trong chưa đầy nửa giây - đã được hơn 3.1 triệu kết quả. Các con số không biết nói dối ! Ở Mỹ có lẽ “xả súng” đã trở thành một đặc sản chăng ???

Ngược dòng thời gian theo lịch sử hình thành của nước Mỹ. Trải qua các cuộc nội chiến để hình thành một nước Mỹ thống nhất. Trải qua việc cung cấp và buôn bán vũ khí qua các cuộc chiến diễn ra trên khắp thế giới mới nhận ra rằng “súng đạn” bên cạnh việc gây sát thương cho nước Mỹ cũng đã đem lại nguồn lợi không nhỏ cho siêu cường này.
Sau khi nước Mỹ ra đời, các công dân của đất nước lại tiếp tục được sử dụng vũ khí, không chỉ vì mục đích chống lại các thổ dân da đỏ bản địa, mà còn để chiến đấu với chính đức vua ở mẫu quốc. Những khẩu súng còn được ưu ái xuất hiện trong bản Tuyên ngôn về Nhân quyền, với nội dung: "Vì một đội dân quân được tổ chức nghiêm chỉnh là điều rất cần thiết cho nền an ninh của một quốc gia tự do, nên quyền lợi của dân chúng phải được đảm bảo và việc sử dụng vũ khí sẽ không bị phương hại".
Vũ khí không có tội vì tự thân nó không thể gây ra những tổn thương cho con người. Nhưng nhà khoa học Nobel cũng đã phải ân hận rất nhiều khi đã phát minh ra thuốc nổ ………
Dân chủ trong việc cho phép công dân nước mình dễ dàng sở hữu súng tại nhiều địa điểm công cộng liệu có phát huy tác dụng với mục đích bảo vệ bản thân hay sẽ mang lại những nỗi đau vô bờ cho thân nhân những người vô tội . Những vụ xả súng ở nước Mỹ luôn được “ưu tiên” đặt ngay trang nhất của rất nhiều ấn phẩm trên toàn thế giới mỗi khi nó xảy ra.

Những mục đích tạo ra tính pháp lý đối với việc sử dụng vũ khí để bảo vệ bản thân đối với mỗi công dân Mỹ được thể hiện trong hiến pháp siêu cường này là hoàn toàn đúng đắn. Tuy nhiên thực tế những vụ xả súng liên tiếp xảy ra ở Mỹ đã cho thấy tính hai mặt của vấn đề về quyền sử dụng vũ khí và thực trạng sở hữu vũ khí lan tràn trong xã hội Mỹ hiện nay ……….

Giải thưởng “nhân quyền Việt Nam” - Một trò lố bịch!

[Mực tàu] - Chưa bao giờ cái loại giải được gọi là “giải thưởng nhân quyền” mà một số tổ chức nước ngoài trao cho các cá nhân là người Việt Nam lại nhiều như trong thời gian gần đây. Điểm qua cũng gần chục loại “giải thưởng” được trao cho các đối tượng vốn có thâm niên trong hoạt động chống đối Ðảng và Nhà nước Việt Nam, và gần đây, ngày 11-10, tại Westminter, California - Hoa Kỳ, cái gọi là “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” công bố trao giải thưởng “nhân quyền Việt Nam năm 2013” cho ba người hiện đang chấp hành án phạt tù vì có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, đó là Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Ðây là các giải thưởng mà nếu không có sự tâng bốc của các tổ chức phản động như: Việt Tân, đảng Dân chủ Việt Nam,... cùng một số cơ quan truyền thông như VOA, BBC, RFA, RFI,... và một số blog của một số tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí thì hầu như trên thế giới không ai nhòm đến.
Tiêu chí để nhận giải thưởng này cũng thật là khác lạ: chống đối chính quyền càng nhiều thì sẽ nhận được giải thưởng và còn được giải thưởng cao nữa… Như vậy với các tổ chức đứng ra trao giải, thì “nhân quyền” đồng nghĩa với chống phá đất nước Việt Nam. Để “vinh danh” người được trao giải thưởng, cái gọi là “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” đã không tiếc lời ca ngợi, tung hô, nào là “Lê Quốc Quân - một nhà tranh đấu dũng cảm cho nhân quyền và dân chủ tự do cho Việt Nam..., giữ vững lập trường, không bao giờ từ bỏ lý tưởng, và phấn đấu không ngừng cho công lý, nhân phẩm và tự do...”, “Nguyễn Hoàng Quốc Hùng - tự nguyện dành toàn thời gian dấn thân vào con đường tranh đấu vì quyền lợi của giới lao động”…
Tuy nhiên, nếu theo dõi tình hình Việt Nam, bất cứ người đọc nào cũng có thể nhận diện được bản chất thật sự của các đối tượng được người ta vinh danh, vì đó là những người có hành vi vi phạm pháp luật, đã hoặc đang chịu án tù. Ðơn cử ba trường hợp vừa được cái gọi là “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” trao “giải thưởng nhân quyền năm 2013” chẳng hạn. Ðây là những đối tượng đã có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam với những tội danh khác nhau và đang chịu án tù. Lê Quốc Quân - nhân vật đang được các thế lực chống đối ở nước ngoài ca ngợi, vừa bị Tòa án nhân dân TP Hà Nội xét xử sơ thẩm về tội trốn thuế với bản án 30 tháng tù. Trần Huỳnh Duy Thức bị phát hiện trộm cước viễn thông, đồng thời bị cáo buộc có hành vi liên lạc với một số đối tượng chống chính quyền khác như Lê Công Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim..., bị tuyên phạt 16 năm tù giam với tội danh “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Tiếp đến, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cũng có thành tích chống đối tương đối nổi trội, Hùng câu kết với Ðỗ Thị Minh Hạnh, Ðoàn Huy Chương rải truyền đơn kích động công nhân biểu tình, gây rối trật tự công cộng và bị tuyên phạt 9 năm tù giam vì tội “Phá rối an ninh”.

Như vậy, chúng ta thấy rằng các tổ chức đứng ra trao cái gọi là “giải nhân quyền” chưa bao giờ có thiện chí với Ðảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam. Thông qua “giải thưởng”, các tổ chức này vừa ủng hộ về tinh thần, vừa giúp đỡ về vật chất cho các đối tượng chống phá trong nước; đồng thời tạo ra cớ để khuếch trương thanh thế, từ đó để nhận được sự giúp đỡ từ các thế lực thù địch chống Việt Nam. Thực chất Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cũng như một số đối tượng khác như Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Văn Hải... chỉ là “con bài” của chiến lược “diễn biến hòa bình” ở Việt Nam mà các thế lực thù địch đang triển khai thực hiện. Suy cho cùng thì việc trao các loại “giải thưởng nhân quyền” cho một số đối tượng trên chính là âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch nhằm tạo cớ can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của Việt Nam. Các giải thưởng này là vô giá trị, là trò đùa lố bịch nhằm khuếch chương thanh thế và cổ vũ cho một số đối tượng chống phá Việt Nam mà Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng là một trong số đó. 

Sự thật về “lòng chân thực” của Bùi Tín!

[Mực tàu] - Chúng ta hãy quay ngược thời gian để về những năm 1975 - 1985, sau khi giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Cuộc kháng chiến cứu quốc trường kỳ đã để lại những hậu quả hết sức nặng nề. Trước tình hình đó nhiệm vụ quan trọng của nước ta là nhanh chóng hàn gắn vết thương chiến tranh, phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, củng cố quốc phòng, bảo vệ vững chắc thành quả cách mạng xã hội chủ nghĩa.
Trải qua các kỳ Đại hội, đặc biệt là Đại hội Đảng lần thứ VI (12/1986), cách mạng nước ta đã đạt được những thành tựu đáng ghi nhận, đó là: hoàn thành thống nhất đất nước về mặt Nhà nước; nhanh chóng khôi phục được nền kinh tế quốc dân, khắc phục hậu quả thiên tai, bão lũ; làm tốt nhiệm vụ quốc tế cao cả trong việc giúp hai nước bạn Lào và Campuchia nhanh chóng ổn định đời sống nhân dân trong nước; thực hiện đường lối mở cửa đa phướng hóa các quan hệ với các nước trên thế giới.
Trong những tháng năm gian khổ đó, rất nhiều các thế lực thù địch lợi dụng để hoạt động chống phá Đảng và Nhà nước Việt Nam. Chúng tìm đủ mọi cách và dở nhiều chiêu trò khác nhau, chúng tung hầu bao để dụ dỗ, mua chuộc cán bộ của Việt Nam. Trước hoàn cảnh đó, một số cán bộ, đảng viên có sức “đề kháng” kém đã nhanh chóng tiếp tay cho bọn phản động, quay lưng lại với tổ quốc và nhân dân Việt Nam.
Được sự hậu thuẫn của thế lực bên ngoài, bọn phản động trong và ngoài nước phủ nhận một cách trắng trợn trước những thành quả to lớn của công cuộc đổi mới của Việt Nam.
Thời gian qua, trang http://kinhdotruyen.com, có đăng lời nhà xuất bản do một người tên Bùi Tín viết. Đọc đoạn đầu của bài viết, nhà xuất bản nói về những lời “bộc trực, thẳng thắn” của Bùi Tín. Nhưng càng đọc, độc giả lại càng cảm thấy không hề “tín” một chút nào. Tháng 11/1990, Bùi Tín được đài phát thanh BBC của Anh phỏng vấn. Thực ra là vì cái gọi là “Kiến nghị của một công dân” (http://baovecovang2012.wordpress.com) của ông Tín mà thôi! Cái mà Tín gọi là “kiến nghị” đã được hẳn BBC phỏng vấn thực chất là vì cái hắn viết “hợp cạ” bè lũ chống đối Nhà nước Việt Nam.  Nhân cơ hội đó, mấy tên phản bội tổ quốc Việt Nam khoe trên mạng, cổ súy rằng: “đồng bào trong nước thu băng và phổ biến nơi nhiều thành phố lớn” (http://kinhdotruyen.com). Thậm chí, một số kẻ cũng nhân tiện theo kiểu “đục nước béo cò”, “tiền hô hậu không biết thế nào mà ủng” (http://kinhdotruyen.com) rồi ti toe lớn tiếng: “cuộc tranh luận về trường hợp ông lại càng sôi nổi” (http://kinhdotruyen.com). Đối với Nhà nước Việt Nam thì chẳng có gì sôi nổi cả, Bùi Tín đi ngược lại với lợi ích dân tộc thì xử lý hắn thôi, xử lý hắn một cách đúng đắn. Không dừng lại như vậy, các phương tiện thông tin quảng bá ông Tín là: “người cấp tiến, nhìn trước được những đổ vỡ tương tự như Đông Âu” (http://kinhdotruyen.com). Chẳng hiểu thứ báo chí kiểu gì nữa mà lại không có một chút thực tế gì cả! Chính biến ở Đông Âu đã xảy ra cách đó một thời gian khá dài. Đảng và Nhà nước Việt Namđã nhìn nhận sự thật và kịp thời đổi mới, bước đầu đem lại những thành quả nhất định.
Tác giả viết Lời nhà xuất bản trong bài này, tại sao không viết luôn là lời của ông Thành Tín đi! Nếu viết là “lời nhà xuất bản”, tôi lo sợ nhiều độc giả vô tình đọc được lại như tôi mà hiểu lầm đây là lời của một "nhà” xuất bản đấy ? Đáng lẽ ra ông phải thừa nhận là Việt Nam rất tự do về văn hóa chứ! Ông nên tìm hiểu văn kiện Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI Việt Nam. Tôi lại thiết nghĩ rằng vì tự do văn hóa quá mà ông Tín đã từng viết và có những lời nói thiếu “thiện chí” với dân tộc Việt Nam.
Thật là ngớ ngẩn và ngu xuẩn khi lại có sự so sánh khập khiễng giữa một Đảng Cộng sản anh hùng, chính nghĩa với một tổ chức khủng bố Hồi giáo. Tôi nghĩ ông Tín cũng là người có sự hiểu biết nhất định, nhưng không ngờ ông lại sai lầm khi đi so sánh một tổ chức khủng bố Hồi giáo chỉ là nơi trú ẩn của những tên khủng bố, sẵn sàng cướp đi quyền sống của người dân vô tội với một Đảng Cộng sản là ngọn đuốc soi đường cho những người nông dân, công dân đứng lên giành quyền tự do và tự quyết.
Đến đây tôi bỗng nhớ đến một thủ pháp nghệ thuật mà các nhà văn, nhà thơ sử dụng. Mà bật mí rằng, chỉ có nhà thơ, nhà văn nào tinh tế mới dùng thứ thủ pháp nghệ thuật này thôi. Điều này làm tôi băn khoăn về tài năng nghệ thuật của ông Tín. Đó là thủ pháp: “lấy sáng tả tối”. Cứ hiểu là lấy một vật rất nhiều ánh sáng đẹp đẽ đặt cạnh một thứ gì đó rất tối, không có ánh sáng. Mục đích của việc này là để tôn cho cái vật rất sáng kia sáng hơn nữa. Việc ông nhắc đến Đảng Cộng sản khi nói tới tổ chức Hồi giáo cũng tương tự như vậy, chỉ làm cho mọi người càng thấy rõ rằng là Đảng Cộng sản thật nhân văn, tốt đẹp, là nơi tập trung của những con người ưu tú.

Cái “lòng chân thực”của ông Bùi Tín làm tôi đau lòng quá! Bút danh là “Thành Tín” mà sao tôi và có lẽ rất nhiều người thấy ông Thành Tín này không “Thành” và cũng chẳng hề “Tín”. Chắc chắn rằng trong lòng các độc giả đã có một câu trả lời nếu tôi hỏi về tên bút danh cho phù hợp với ông Thành Tín!