Chuyên cung cấp Đèn sưởi nhà tam giá ưu đãi tốt nhất thị trường.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chân Dung Về Rận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chân Dung Về Rận. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

SỰ THẬT VỀ “HỘI NHÀ BÁO ĐỘC LẬP VIỆT NAM”!

Mực tàu - Ngày 4/7 vừa qua trên các trang mạng của các nhà “dân chủ” xuất hiện thông tin thành lập “Hội nhà báo độc lập Việt Nam”. Để các quý độc giả hiểu rõ hơn về sự kiện này, PV đã có cuộc tiếp xúc phỏng vấn đối với ông Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội nhà báo độc lập, xin được gửi tới quý vị khán giả cùng theo dõi:

PV: Trước hết xin được cảm ơn ông đã bớt chút thời gian “chơi bời” để trả lời phỏng vấn của chúng tôi?

PCD: Vâng không có gì! Tôi cũng chỉ có thể trả lời những gì tôi biết.

PV: Thưa ông, trên các trang mạng vừa qua có xuất hiện thông tin “Hội nhà báo độc lập” được thành lập vào ngày 4/7 do ông làm chủ tịch. Xin ông hãy cho biết thông tin trên có chính xác không?

PCD: Vâng! Đó là thông tin hoàn toàn chính xác. Hội nhà báo độc lập được chính  thức ra mắt vào ngày 4/7/2014.

PV: ông là người sáng lập ra tổ chức này?

PCD: Ồ không! Tôi chỉ là người được sai làm chủ tịch của Hội này mà thôi. Tôi có biết gì đâu!

PV: Vậy mục đích của việc thành lập Hội nhà báo độc lập là gì thưa ông?

PCD: Không nói thì chú cũng biết tỏng rồi còn gì nữa! ngoài mục đích kiếm tiền ra thì còn mục đích gì nữa…

Mấy thằng trong hội đều là những thằng bỏ đi, có biết làm gì đâu. Toàn một lũ ngu không biết làm gì nên chẳng xin được công việc nào làm cả, thằng khôn một tí thì lại lười chảy shít ra không chịu lao động. Thế là tập hợp nhau lại làm anh hùng bàn phím kiếm cơm thôi mà. Chả cần đòi hỏi phải tư duy gì cả, chỉ cần theo dõi xem có sự việc gì xảy ra không là chúng tôi bóp méo, xuyên tạc, không thì chúng tôi vu khống. Nói chung vu khống, xuyên tạc, bóp méo đã là nghề của chúng tôi rồi.Nhiệm vụ của chúng tôi chỉ có thế và chúng tôi được trả tiền.

PV: Ông có thể nói rõ hơn không?

PCD: Tôi lấy ví dụ nhân việc Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan HD – 981 trong vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Mặc dù những phản ứng của Việt Nam được dư luận quốc tế đánh giá cao nhưng nhiệm vụ của chúng tôi là nhảy vào xuyên tạc sự thật. Chúng tôi sẽ viết vu khống lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam nhu nhược, bán đất cho Trung Quốc, rồi chúng tôi kích động xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, vân vân và vân vân. Tóm lại là chúng tôi sẽ xuyên tạc, bóp méo và vu khống bất cứ cái gì để gây bất lợi cho Nhà nước Việt Nam và Đảng Cộng sản Việt Nam.

PV: Ông và nhân viên cảm thấy thế nào khi ông và nhân viên của ông đều là người Việt Nam?

PCD: Tôi nói rồi, chúng tôi làm vì tiền, ai cho tiền là chúng tôi làm hết, bảo gì chúng tôi cũng làm!



PV: Vâng! Tôi hiểu, nhưng để xuyên tạc, bóp méo một sự việc cũng không phải dễ đâu, tại sao ông lại nói nhân viên của ông toàn một lũ ngu, tôi thấy có cả nhà thơ và nhà văn đó chứ?

PCD: À vâng! Có thể tôi nói hơi quá, nhưng ý của tôi là họ ngu trong làm những công việc chính đáng theo pháp luật chứ còn việc chửi bới, vu khống, xuyên tạc thì phải nói các nhân viên của tôi là “thánh” và tôi rất tự hào về họ!

PV: Vâng! Vậy tại sao các ông phải tập hợp lại thành Hội?

PCD: Có phải anh đang thắc mắc tại sao trong thời gian qua có rất nhiều các tổ chức được thành lập?

PV: Vâng! Ý tôi đúng là thế!

PCD: Anh tưởng moi được tiền của “chúng nó” mà dễ ah. Nếu chỉ hoạt động riêng lẻ thì làm sao mà kiếm được tiền, bọn chúng không chi tiền cho các hoạt động riêng lẻ đâu. Bây giờ bọn chúng nó chỉ chi tiền cho các tổ chức để hoạt động chống Đảng Cộng sản và Nhà nước CHXHCN Việt Nam thôi. Vì xa hơn bọn chúng muốn thành lập các tổ chức đối trọng với Đảng Cộng sản Việt Nam. Do đó, để moi tiền, chúng tôi sẽ thành lập càng nhiều tổ chức càng tốt, càng nhiều tổ chức chúng tôi sẽ có càng nhiều tiền.

PV: Như vậy các tổ chức của các ông chủ yếu mang tính hình thức!

PCD: Tôi không cần biết nó có hoạt động hay không, nó có thay thế Đảng Cộng sản được hay không? điều chúng tôi cần là thành lập một tổ chức có tên tuổi, cương lĩnh, điều lệ hoạt động, điền tên một vài thằng vô danh tiểu tốt vào để lấy tiền. Còn những thứ khác tôi không quan tâm.

PV: Tôi thấy ông là người rất có đầu óc.

PCD: thời buổi kinh tế khó khăn, không thế thì làm sao sống nổi.

PV: Cảm ơn ông vì cuộc phỏng vấn!

PCD: Không có gì!

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

QUYÊN GÓP TÀI CHÁNH CHỈ LÀ TRÒ LỪA ĐẢO CỦA DANLAMBAO!

Mực tàu - Những ngày qua trên trang Danlambao có tổ chức phát động quyên góp tài chính để ủng hộ cho hoạt động của tổ chức này. Trong đó có bài viết “Hỗ trợ tài chánh là một phần của việc góp sức vào công việc chung” nêu rất chi tiết các bước và cách thành lập một tổ chức quyên góp tài chính để phục vụ cho hoạt động của tổ chức Danlambao. Thực sự tôi thấy đây là một trò hề rất lộ liễu!

Từ trước tới nay, tôi chỉ nghe thấy quyên góp tài chính để ủng hộ cho hoạt động từ thiện nào đó, chẳng hạn như ủng hộ trẻ em nghèo có hoàn cảnh đặc biệt, ủng hộ nạn nhân chất độc màu da cam, ủng hộ quỹ vì người nghèo, ủng hộ đồng bào gặp thiên tai, lũ lụt … chứ chưa hề thấy quyên góp ủng hộ tài chính cho một vài cá nhân hay tổ chức để hoạt động. Ủng hộ tài chính để làm từ thiện giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn thì chắc hẳn ai cũng mong muốn đóng góp nhưng đằng này Danlambao lại …, thật là một việc làm quá lố bịch chưa từng có tiền lệ. Theo tôi việc tiến hành quyên góp tài chánh chỉ là một trò lừa đảo kiếm tiền của Danlambao, bởi lẽ:


Thứ nhất, như tôi đã trình bày ở trên, việc một tổ chức có hoạt động được hay không là hoàn toàn phải do tự thân tổ chức đó. Nếu không có tiền để hoạt động thì phải tự tìm cách tiến hành song song các hoạt động kinh tế để có thu nhập phục vụ cho hoạt động của mình. Còn nếu không có khả năng tài chính thì tốt nhất là nên đóng cửa, ngừng hoạt động chứ đừng có đi ngửa tay xin người khác thương hại tài trợ cho mình. Mình làm mà lại xin tiền người khác tài trợ cho mình, đây là hành động hết sức nhục nhã!

Thứ hai, đọc bài “Hỗ trợ tài chánh là một phần của việc góp sức vào công việc chung” của Danlambao, tôi thấy Dân làm báo đã đưa ra rất chi tiết các bước và cách tiến hành thành lập một tổ chức tài chính như thế nào. Ngay cả việc tiêu chuẩn và những công việc của những người sáng lập thế nào Dân làm báo cũng chỉ rất rõ:

 “Nhóm khởi xướng phải chọn tên gọi để NGO có thể hoạt động và phát triển mạnh…

- Cần có tầm nhìn xa để biết trước những lãnh vực hỗ trợ trong tương lai...

- Nhóm khởi xướng cũng có tầm nhìn để biết trước nguồn đóng góp trong tương lai không chỉ đến từ cá nhân mà NGO của mình còn có thể xin tài trợ từ các tổ chức quốc tế, NGO, foundation và các chính phủ khác. Tên gọi là gì để có thể dễ dàng xin nhiều nơi. Một tổ chức NGO chuyên hỗ trợ về người phụ nữ thiểu số sẽ lưỡng lự khi hỗ trợ cho một tổ chức mà tên gọi bị hiểu (lầm) là chỉ hoạt động cho dân chủ. Do đó, tên gọi cần phải như thế nào để có không gian hoạt động hữu hiệu và đáp ứng nhu cầu đa dạng của Việt Nam.”

Như vậy, Danlambao mới chính là người khởi xướng, người sáng lập ra tổ chức tài chánh này chứ đâu phải ai xa? Còn đi tìm người sáng lập làm gì nữa? Nếu có thì họ cũng chỉ là những tên bù nhìn làm việc theo sự giật dây của Danlambao mà thôi. Họ sẽ chỉ đạo từ việc lấy tên của tổ chức là gì: Tên gọi là gì để có thể dễ dàng xin nhiều nơi.Và cuối cùng số tiền mà bọn chúng xin được cũng chỉ rơi vào tay của những kẻ trong Danlambao mà thôi.

Thứ ba, Danlambao đã không có tiền hoạt động thì một là đóng cửa, hai là tự ngửa cổ mà xin người ta bố thí. Đằng này, không có tiền lại còn sĩ, thành lập một tổ chức mang danh nghĩa để xin tiền cho mình hoạt động. Đã không có tiến lại còn “Mướn một người điều hành…Tới giai đoạn đi vào hoạt động, gần như toàn bộ trách nhiệm điều hành thuộc về người giám đốc /ban điều hành, làm việc có lương, do HĐQT quyết định và có quyền sa thải bất cứ lúc nào”.Đặc biệt với những thông tin kiểu như:

Tôi... đang sống tại thành phố, quốc gia sẽ tiếp xúc, trình bày và thuyết phục một (hay nhiều) người trở thành thành viên sáng lập.
Tôi đã vận động thành công một người đồng ý là thành viên sáng lập. Người đó là... đang cư ngụ tại thành phố, quốc gia.”

Thì tôi có thể chắc chắn rằng chỉ nay, mai thôi Danlambao sẽ có danh sách hàng trăm, hàng ngàn người tham gia thuyết phục và hàng trăm, hàng ngàn người đồng ý là thành viên sáng lập. Và tất nhiên, không nói mọi người cũng đều biết đó chỉ là những thông tin giả mà thôi, toàn danh sách ma mà thôi!

Thứ tư, Danlambao là người đề ra việc thành lập tổ chức tài chánh để quyên góp tài chính. Họ đề ra mọi hoạt động cho tổ chức này, từ việc lựa chọn người sáng lập ra sao, tiêu chuẩn thế nào, công việc của họ là gì…đến tên gọi của tổ chức, cách hoạt động của tổ chức…thì tất yếu số tiền mà tổ chức này đi xin được cũng sẽ do Danlambao tổ chức sử dụng, mà sử dụng thế nào thì chắc bà con cũng đoán được rồi.

Đồng tiền không phải từ trên trời rơi xuống mà do mồ hôi xương máu lao động mà có. Sử dụng đồng tiền phục vụ cho từ thiện cho nhân đạo là chính nghĩa còn sử dụng tiền để phục vụ cho một lũ ăn xong ngồi bàn phím quay lưng lại với đồng bào mình, bám đít kẻ khác thì có đáng không. Hy vọng bà con không bị lừa đảo bởi những kẻ như Danlambao để rồi lâm vào cảnh “nuôi ong tay áo”!

Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Kông Kông (Danlambao) LÀ KẺ MẤT GỐC!

Mực tàu - Cứ mỗi độ tháng tư về, cả nước ta lại tưng bừng kỷ niệm chiến thắng lịch sử 30/4/1975 – là dịp nhân dân cả nước tự hào về một đội quân chiến đấu, đội quân công tác và đội quân lao động sản xuất – một đội quân đã cùng toàn Đảng, toàn dân làm nên một cuộc tiến công và nổi dậy mùa xuân 1975 mà đỉnh cao là chiến dịch Hồ Chí Minh đưa non sông thu về một mối.

Tinh thần giải phóng miền Nam 30-4, và quốc té lao động 1- 5 bất diệt
Dân tộc Việt Nam là một dân tộc trọng tình, trọng nghĩa. Từ những ngày đầu đi học, chúng ta đã được dạy những câu thành ngữ, tục ngữ vô cùng sâu sắc: “Con người có tổ có tông, như cây có cội như sông có nguồn”, hay như: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “uống nước nhớ nguồn”, và là người Việt Nam, ai lớn lên mà không được nghe những lời ru à ơi, của bà, của mẹ: “Núi cao bởi có đất bồi, núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu; Muôn dòng sông đổ biển sâu, biển chê sông bé biển đâu nước còn”... Và còn rất nhiều, rất nhiều nữa. Đây là những câu thành ngữ, tục ngữ, ca dao mà ông cha chúng ta từ thuở dựng nước, trải qua quá trình lao động, dựng nước và giữ nước, bằng kinh nghiệm sống của mình đã đúc kết nên để răn dạy con cháu sau này rằng chúng ta phải biết và nhớ về nguồn cội của mình, có được ngày hôm nay chúng ta phải biết biết ơn công lao của các thế hệ đi trước…

Kỷ niệm chiến thắng 30/4, không phải dân tộc Việt Nam muốn gợi lại thù oán xưa cũ, cũng không phải dân tộc Việt Nam muốn gợi lại đau thương ngày xưa…Kỷ niệm 30/4 là dịp để toàn thể dân tộc Việt Nam tỏ lòng biết ơn và tri ân các anh hùng, liệt sĩ đã ngã xuống cho nền độc lập của dân tộc, là dịp để chúng ta nhắc nhở thế hệ trẻ không bao giờ được quên những đau thương, mất mát do chiến tranh gây ra để từ đó giáo dục lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc cho các lớp lớp thế hệ trẻ noi theo. Nhìn lại quá khứ để xây dựng tương lai tốt đẹp hơn, quá khứ vừa là bài học vừa là động lực để chúng ta xây dựng một tương lai tươi sáng, hướng tới một xã hội công bằng, dân chủ và văn minh.

Vậy mà cái thằng dân lợn Kông Kông (Danlambao) nó lại cho rằng: ““… , nếu tình trạng VN hiện tại thực sự tốt đẹp hơn miền Nam trước kia thì ngày 30/4, theo tiến trình tự nhiên, tự nó đã bị chìm vào quên lãng! Nếu chế độ bây giờ thực sự tốt đẹp hơn thời VNCH thì đã hẳn không ai còn muốn nhắc lại quá khứ 39 năm trước…!”Kông Kông ah! Mày có biết rằng, mày được sống trong xã hội ngày hôm nay là do xương máu của bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống để giành lại được, trong đó, rất có thể có cả xương máu của những người máu mủ, ruột già với mày. Vậy mà mày lại có những lời lẽ như vậy, mày có xứng đáng với tổ tiên của mày không? có xứng đáng với những hy sinh xương máu của các anh hùng, liệt sĩ không? Chắc hẳn các bậc tổ tiên của mày nơi suối vàng cũng cảm thấy rất hổ thẹn vì sinh ra một đứa cháu chắt như mày!!!

Đất nước Việt Nam ngày nay đã phát triển nhanh chóng, đời sống người dân không ngừng được nâng cao về mọi mặt, vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế ngày càng được nâng cao rõ rệt. Đó là một thực tế mà ai ai cũng thấy…Việt Nam hôm nay, và cho dù sau này Việt Nam có phát triển mạnh mẽ hơn nữa cũng đều do công lao to lớn đầu tiên cũng sẽ thuộc về các bậc anh hùng, liệt sĩ đã giành lại được. Toàn thể dân tộc Việt Nam sẽ khắc cốt ghi tâm công lao to lớn ấy, và mãi tự hào về một dân tộc anh hùng, một đất nước anh hùng –
Nước chúng ta,

Nước những người chưa bao giờ khuất…

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

NÓNG! TIẾT LỘ SỐC CỦA MỘT "CÂY BÚT" TRÊN DÂN LÀM BÁO

[Mực Tàu] - Ngay sau khi bài "Tại sao không nên đọc các blog Dân Làm Báo, Quan Làm Báo" trên trang web Nguyễn Tấn Dũng được đăng tải đã có rất nhiều bình luận, nhận xét và tranh luận trái chiều. Tuy vậy, mọi ý kiến cũng chỉ xoay quanh các tranh cãi về việc có nên hay không nên đọc và vì sao. Chỉ tới hôm nay mới có những đánh giá, phản biện với những căn cứ, so sánh, chứng minh của người trong cuộc với bút danh “Nguyên Thạch” trên trang chủ Dân Làm báo (DLB). Ở đó, tác giả bài viết đã bày tỏ sự phẫn nộ không hề nhẹ với bài viết trên, trong đó đã đưa ra một chứng cứ phản biện “đanh thép” về vấn đề “nhuận bút” của các cây bút trên trang DLB, xin trích nguyên văn như sau:

“Chúng tôi khác với các anh chị, khác nhiều lắm, vì tiền ư? Trả nổi không? Lương chúng tôi, từ $50.00USD cho đến 300.00 Đô/giờ, nghĩa là từ 1 triệu cho đến 6 triệu tiền Hồ một giờ, mà ngay cả các chủ trang web ở hải ngoại còn không thể trả nổi thì huống chi ở một nước trong "top ten" các nước nghèo mạt như Việt Nam!. Căn cứ vào sự thật, như đã nêu trên, thiết nghĩ rằng từ đây trở đi, các người hãy chấm dứt ngay việc vu khống, bẻ cong theo chủ trương bịt miêng...”

Qua đó, tác giả đã có một sự so sánh về tiền thù lao mà các cây bút hải ngoại nhận khi viết bài trên trang DLB với “các anh chị” (ý ở đây là người viết báo trong nước). Đó quả là sự chênh lệch rất lớn. Một giờ các anh chị viết bài trên DLB ấy nhận từ “50 đến 300 Đô” mà tính ra khoảng 6 triệu VNĐ, số tiền ấy nhiều tới mức “ngay cả các chủ trang web ở hải ngoại còn không thể trả nổi”. Đúng là khó ai có thể trả được mức thù lao mà ngay cả các siêu sao Hollywood cũng mơ ước như thế. Nhưng đọc tới đây, không ít người chúng ta không khỏi thắc mắc, thay vì bàng hoàng rằng vậy thì ai trả tiền cho các anh chị ấy viết bài?

Với số tiền như thế, cùng với lực lượng các cây săn bài đông đảo như DLB thêm việc viết bài điên cuồng không ngừng nghỉ, chém gió liên miên ngày này qua ngày khác thì có lẽ tính sơ sơ mỗi tháng các anh chị ấy cũng phải đút túi tới…vài trăm ngàn USD (đó là nói giảm nói tránh nhiều nhé!). Chà chà, một con số kinh hoàng! Câu hỏi đặt ra là ai? Ai đã bạo chi cho những bài viết nhảm trên DLB, có lẽ là một câu hỏi lớn…đang mong độc giả trả lời???

Cũng từ đó mới thấy được rằng bài viết trên trang Nguyễn Tấn Dũng đã động chạm hơi nhiều tới các anh chị DLB, nếu không ai đọc DLB thì miếng cơm của các anh chị nguy mất, sao có thể tiếp tục chém gió lấy tiền được chứ, cái tài nhào nặn, xuyên tạc của họ chẳng phải thế mà mất chốn dung thân sao? Cho nên tác giả và bài viết trên blog Nguyễn Tấn Dũng bị “bật” là phải, cho dù có nói ra những sự thật hiển nhiên. Xin chia sẻ với tác giả bài viết "Tại sao không nên đọc các blog Dân Làm Báo, Quan Làm Báo" rằng có lẽ cái mong muốn chính đáng của anh vì cuộc sống bớt mùi hơn sẽ khó lắm đấy! Vì khi được “nuôi” bằng nguồn như thế thì dù có chết các cây bút trên DLB cũng không buông bút và thôi “tán phát mùi” đâu. Cũng chẳng cần phải so sánh với họ, đơn giản vì cách viết bài kiếm tiền, nhiều tiền thì không bao giờ hiểu thế nào là một trang báo chân chính với những tác giả chân chính!

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

SÁU NĂM TÙ CHO NGUYỄN DOÃN KIÊN

Nguyễn Doãn Kiên công khai thách thức chính quyền
[Đò Ngang] - Như vậy, sau phiên tòa sơ thẩm ngày 27/3 tên Nguyễn Doãn Kiên đã bị kết án sáu năm tù về tội “Gây rối an ninh trật tự” theo Điều 245 Bộ Luật Hình sự.

Đây là một bản án thích đáng cho những kẻ có những hành động bất chấp pháp luật, bất chấp đạo lý. Bị tuyên án cùng Kiên còn có Vũ Hồng Tố (5 năm tù), Nguyễn Văn Kiểm (4 năm tù), Trinh Kim Khánh (4 năm tù). Mấy thằng này tự nhận mình là thành viên của Pháp Luân Công, đồng thời công khai tiến hành các hoạt động phá hoại một số địa điểm tại Hà Nội, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tài sản của nhà nước, nhân dân, đi ngược lại với lợi ích của dân tộc Việt Nam.

Trước đó, ngày 3/2, bốn tên này đã mang theo búa lớn đến lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh hòng đập phá Lăng Bác, nhưng rất may lực lượng công an đã có mặt kịp thời để ngăn chặn hành động bất chấp đạo lý dân tộc, pháp luật nhà nước đó. Thiết nghĩ Kiên và 3 đối tượng khác đều là người Việt, nhưng đã có những hành động của lũ xúc vật điên, nếu không muốn nói là chó dại. Nói thẳng ra, xét về mặt nhận thức, mấy thằng này không điên, nhưng tại sao chúng lại manh động đến vậy, thậm trí còn công khai kế hoạch phá hoại trên facebook. Điều này cho thấy, đây không đơn thuần là hành động phá rối an ninh mà đằng sau hành động đó là có chủ đích khác. Nhìn đi, nhìn lại hành động của Kiên và đồng bọn chính là kết quả của những âm mưu bẩn thỉu của đám zận trong nước, một hành động điên cuồng để nhận tiền từ các thế lực thù địch. Bọn này là những kẻ vô nghề nghiệp, lười lao động, thấy mấy chị chuyên phá rối an ninh như: Bùi Hằng, Thị Nga…mỗi tháng lót tay ngót 2000 USD từ ngoại bang, nên cũng học đòi hòng kiếm những đồng tiền bẩn thỉu.

Hành động của đám ngông cuồng này đã phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, một chế tài răn đe cho những kẻ bợ đít ngoại bang, hành động đi ngược lại với lợi ích dân tộc, xúc phạm lên giá trị truyền thống, tinh thần của đất nước.

Trước đó, ngày 4/1 mấy thằng này còn dùng dây cáp nhằm kéo đổ tượng Lênin ở Vườn hoa trên đường Điện Biên Phủ, Hà Nội, nhưng không thành. Những hành động này cho thấy, Kiên và đồng bọn đã phạm tội có tổ chức, dây chuyền, đầy manh động và khiêu khích chính quyền, khiêu khích cả dân tộc. Vì vậy, cần phải khởi tố thêm tội “cố ý hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản”, với những tình tiết tăng nặng trên cần phải tuyên Kiên và đồng bọn từ 2 đến 7 năm tù nữa.

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

LOẠN TỔ CHỨC

[Mực tàu] - Trên thế giới hiện nay tồn tại tên gọi của hàng trăm các tổ chức của bọn tự xưng là nhà “dân chủ” lập ra. Các tổ chức này đa số tên gọi khác nhau nhưng chúng đều nhằm mục đích chung là chống lại Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Thời gian gần đây bọn “rận chủ” lại đua nhau thành lập hết tổ chức này đến tổ chức khác, nào là “Mạng lưới bloger”, “Hội cựu tù nhân lương tâm”…, và gần đây nhất là “Văn đoàn độc lập Việt Nam”. Có thể nói, bây giờ bọn “rận chủ” chẳng khác nào như những con nhện bị dính trong cái mớ bòng bong “mạng nhện tổ chức”

Vậy tại sao chúng lại đẻ ra nhiều các tổ chức với tên gọi khác nhau như vậy? Xin được mạo muội đưa ra một vài ý kiến để mọi người đóng góp:

Thứ nhất, thực ra đây là một trong những chiêu bài của bọn “rận chủ” khi các hoạt động của bọn chúng ngày càng nhàm chán không thu hút được sự chú ý của mọi người. Bản chất của việc thành lập các tổ chức với tên gọi khác nhau này không nằm ngoài mục đích là thu hút sự chú ý của mọi người.

Đây là hoạt động rất cũ, rất quen thuộc của bọn “rận chủ” đánh vào tâm lý của độc giả. Chẳng hạn như, ngày nào bạn cũng theo dõi hoạt động của một vài tổ chức thì rất là chán, đặc biệt là những tổ chức đó lại chả có hoạt động gì mới, chỉ suốt ngày, suốt tháng nhai đi nhai lại một chủ đề. Chờ đợi một vài ngày còn được, nhưng hết tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác thì chắc chắn bạn sẽ phát điên lên mất.  Một tổ chức mà không có đường lối hoạt động cụ thể của riêng mình mà chỉ trông chờ vào những sơ hở, thiếu sót của người khác để rồi có hoạt động “cắn” trộm một vài nhát. Thậm chí chờ lâu quá mà người ta không có sơ hở, thiếu sót gì thì lại dở chiêu trò “xuyên tạc”, “vu khống” một cách trắng trợn không cần phải bằng chứng (chúng tôi hay gọi đây là hành động “cắn ỏng” bên ngoài)

Dạo qua một vài trang mạng “dân chủ” các bạn có thể thấy, hầu hết các trang này đều đưa những tin bài giống nhau. Đọc một trang có thể biết hết mà không cần phải mất thời gian đối với các trang khác. Nội dung tin tức thì vô cùng nhàm chán. Đặc biệt là vu khống, xuyên tạc một cách vô cùng trắng trợn cắt ghép hình ảnh, âm thành không hề có một chút gì gọi là nghệ thuật, đủ thấy trình độ biên tập viên của chúng non trẻ quá.

Thứ hai, đây cũng là một trò mà bọn “rận chủ” đưa ra để lòe các “ông bầu” của chúng, để hòng moi thêm tiền trợ cấp cho hoạt động. Chúng thành lập thêm các tổ chức mới thì đương nhiên sẽ cần phải có kinh phí hoạt động nên có cớ để ăn xin thêm tiền của các “ông bầu”. Đây là một kiểu làm tiền đã cũ của bọn “rận chủ” nhưng cũng dễ hiểu và thông cảm vì đây là hoạt động duy nhất mà bọn chúng có thể làm để nuôi sống bản thân.

Thứ ba, đây là hoạt động nhằm khuếch trương thanh thế của bọn “dân chủ”, chúng nghĩ rằng càng thành lập nhiều tổ chức thì sẽ cho mọi người thấy được sự lớn mạnh của chúng. Nhưng hãy nhìn lại mà xem? Đa số trong số đó là những tổ chức vừa “cất tiếng khóc” chào đời thì đã bị bại liệt không hề có hoạt động gì. Những thành viên trong tổ chức thì chỉ là những kẻ đánh trống ghi tên. Thậm chí có những tên mặc dù đã chết từ lâu, nhưng vẫn có thể ký tên tham gia các tổ chức. Đơn cử trường hợp Nguyễn Quốc Thái, mặc dù đã chết từ năm 2013 nhưng vẫn có thể ký tên tham gia “Văn đoàn độc lập Việt Nam”. Thật lố bịch…


Thực ra đây là ý nghĩ vô cùng sai lầm, càng thành lập nhiều tổ chức càng cho mọi người  thấy sự rệu rã trong tổ chức của chúng. Việc càng nhiều tổ chức đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập trên thế giới không nằm ngoài việc cho người ta thấy sự ngu dốt kém tài của những tên tự coi mình là thông minh, và nó cũng cho thấy sự lớn mạnh vĩ đại của Đảng Cộng sản Việt Nam không một thế lực nào có thể ngăn cản được.



Lịch sử đã và sẽ tiếp tục chứng minh Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng duy nhất có khả năng lãnh đạo cách mạng Việt Namđi đến thắng lợi cuối cùng!

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

“ÔNG BẦU” VÀ “RẬN CHỦ”???

[Mực tàu]
Dạo này bọn “rận chủ”  có hoạt động gì mới không bác?

Chúng thì có hoạt động gì mới, loanh quanh chỉ suốt ngày bôi nhọ, nói xấu, xuyên tạc, vu khống…Có gì đâu!

- Vâng! Cái đó thì ai trả biết bác, ý tôi là dạo này chúng có bôi nhọ, nói xấu, xuyên tạc, vu khống…gì nữa không?

Nhàm lắm chú ạ! Chúng vu khống, xuyên tạc, bóp méo sự thật một cách trắng trợn, nói không thành có, nói có thành không... Chỉ một sự việc thôi mà hết thằng nọ đến thằng kia cứ nhai đi nhai lại như “chó nhai giẻ rách”, xem nhiều cũng thấy nhàm!

Uhm! Bác nói cũng đúng. Thỉnh thoảng có lướt qua mấy trang “dân chủ” tôi thấy thằng nào cũng nói như thằng nào, cứ thằng nọ ăn lại của thằng kia, bác ạ!

Chứ sao nữa! Cũng giống như ca sĩ ấy chú, cứ đứa nọ hát lại của đứa kia, nghe nhiều thì ai chả chán.

Chắc các “ông bầu” không tìm được đất diễn cho chúng nữa rồi, kẻo này bọn chúng lại đói mốc mồm thôi J

Cái gì @@ “rận chủ” mà cũng có “ông bầu” ak!

- Ổ!Sao không bác… không có “ông bầu” thì các “rận chủ” làm sao biết hành nghề ở đâu, ai bơm tiền cho chúng đi diễn…, rồi lại chả đánh nhau chí chóe ấy chứ.

Híc! Trần đời từ trước đến nay tôi chỉ biết đến ông bầu của các ca sĩ chứ chưa hề biết các “rận chủ” cũng có ông bầu.

Ồ chít, chít…! Bác chả chịu tìm hiểu gì cả, lạc hậu quá!

- Đúng là tôi già thật rồi. Thế “ông bầu” của chúng là ai, hả chú?

Thì là những thế lực thù địch với Việt Nam trên thế giới đó bác, những kẻ đã từng muốn thôn tính Việt Nam trước đây nhưng bị thất bại nặng nề đó. Chúng vẫn nuôi ảo tưởng muốn thay đổi bằng được Việt Nam theo cách của chúng…

Thế giữa chúng có mối quan hệ như thế nào?

Hai bên cùng có lợi thôi bác?

Chú nói cụ thể xem nào…

Thì chúng đều là những kẻ muốn phá hoại sự ổn định về mọi mặt của Việt Nam chúng ta. Nhưng các “ông bầu” thì e ngại không muốn công khai ra mặt (mặc dù ai cũng biết)... nên dùng USD để mua chuộc bọn “rận chủ” để sai khiến. Bọn “rận chủ” thì cứ có tiền là nghe theo các “ông bầu” thôi, các “ông bầu” bảo “cắn” đâu thì chúng“cắn” đó. Thông qua bọn “rận chủ” này các ông bầu có thể giật dây làm nhiều thứ: vu khống, xuyên tạc, bóp méo tình hình trong nước; bôi nhọ lãnh tụ; phá rối an ninh; gây mất trật tự công cộng, biểu tình, thậm chí bạo loạn… . Lá bài chính mà các ông bầu trao cho chúng là “tự do, dân chủ, nhân quyền, tôn giáo”. Nếu Nhà nước ta có sơ hở gì cái là các “ông bầu” lúc đó mới mang danh “nhân quyền, dân chủ” can thiệp vào công việc nội bộ của ta, tiến tới can thiệp vào chế độ chính trị ta và cuối cùng là thay đổi chế độ chính trị ta.

Hic! Tức là “rận chủ” thì có tiền, còn “ông bầu” thì mong muốn đạt được mưu đồ chính trị của mình…

Chính xác là như vậy đó bác.

Thật là nguy hiểm quá…

Nhưng mấy mươi năm qua chúng có làm gì được đất nước ta đâu bác. Chúng chỉ là những “bọn cẩu” “cắn ỏng” ngoài đường thôi…xem ra các “ông bầu” cũng đã nhận thấy sự vô dụng của những kẻ “rận chủ” này nên bơm ít tiền cho chúng hơn trước. Ít tiền thì đương nhiên bọn này mồm sẽ méo sệch ngay mà mồm méo thì còn hơi sức đâu để há ra mà sủa nữa hả bác.

Chú nặng lời quá, dù sao chúng cũng mang dòng máu Lạc Hồng mà.

Người cũng có năm bảy loại người bác ạ. Lũ bán nước cầu vinh, lớn lên trên đất nước mình, thở không khí của dân tộc mình, ăn cơm của đồng bào mình mà lại quay lưng “cắn” lại thì cần gì phải nhân đạo hả bác. Loại này, tôi nghĩ bắt được thằng nào cứ đem ra bắn hết cho xong…

Chẹp chẹp…thì đành rằng là thế. Nhưng vẫn mong bọn chúng sớm tỉnh ngộ mà quay đầu làm lại!!!

-Vâng! Bức xúc thì tôi nói thế thôi chứ Nhà nước ta vốn nhân đạo mà, đánh kẻ chạy đi ai đánh kẻ chạy lại!!!!!


Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

XIN THƯA: VIỆT NAM KHÔNG CÓ CÁI THỨ GỌI LÀ “TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM”!!!!!

[Kin Kin] - Việc Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos trong Quốc Hội Hòa Kỳ  tổ chức phiên điều trần về cái gọi là “tù nhân lương tâm thê giới” trong đó có Việt Nam, rồi đưa một số nhà rận chủ Việt Nam tham gia, phát biểu là một hành động sai lầm và đáng lên án:

Trần Thị Minh Ngọc (phải)
Thứ nhất, xin thưa tại Việt Nam không có cái thứ gọi là “ tù nhân lương tâm”’

Ở Việt Nam, tù nhân là những người có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam bị tòa án tuyên án bằng hình phạt tù đã có hiệu lực và đang phải chấp hành án phạt tù trong các nhà tù.

Như vậy ở Việt Nam chỉ có những người là “tù nhân” chứ không có cái gọi là “tù nhân lương tâm”. Cái tên “tù nhân lương tâm” chỉ là cái tên huyễn hoặc được bọn rận chủ và những kẻ có những hành động chống lại sự ổn định và phát triển bền vững của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đưa ra để tâng bốc những kẻ bị tâm thần và hoang tưởng về chính trị ở Việt Nam.

Thứ hai, những tù nhân ở Việt Nam mà bà Trần Thị Minh Ngọc nêu ra (Đỗ Thị Minh Hạnh (con gái bà Trần Thị Minh Ngọc), Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng) với tên đính kèm là “tù nhân lương tâm” thực chất đã có những hành vi vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam, cụ thể:

trái sang: Đoàn Huy Chương, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng
- Đoàn Huy Chương, sinh năm 1985 tại Đồng Nai là con trai của Đoàn Văn Diên. Được Nguyễn Công Bằng, kẻ được coi là cha đẻ của tổ cái tổ chức phản động gọi là “đảng vì dân” ở Mỹ móc nối, Đoàn Văn Diên đã lôi kéo tình nhân là Trần Thị Lệ Hồng (tức Nguyễn  Thị Lệ Hồng) và con trai là Đoàn Huy Chương (tức Nguyễn  Tấn Hoành) gia nhập “đảng vì dân”.

Vào lúc 1h sáng ngày 14/11/2006, Đoàn Huy Chương cùng đồng bọn trong khi đang rải truyền đơn phản động theo sự chỉ đạo của Nguyễn Công Bằng tại khu vực xã Hưng Thịnh, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai đã bị bắt quả tang với toàn bộ tang vật. Sau đó, Đoàn Văn Diên bị tuyên phạt 4 năm tù giam, Trần Lệ Hồng 3 năm tù giam và Đoàn Huy Chương 18 tháng tù giam.

Ra tù, Đoàn Huy Chương tiếp tục bị Đỗ Thị Minh Hạnh và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng móc nối, lôi kéo tiếp tục vào con đường phạm tội.

- Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, sinh năm 1981, tại Tiền Giang. Hùng từng bị Công an TP HCM lập biên bản cảnh cáo về hành vi câu kết với một số đối tượng chống đối chính trị, khiếu kiện cực đoan, gây rối trật tự công cộng.

- Đỗ Thị Minh Hạnh, sinh năm 1985 tại Lâm Đồng. Cũng như Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Hạnh từng bị Cơ quan Công an gọi hỏi, răn đe về hành vi câu kết với một số đối tượng chống đối ở trong nước nhưng vẫn chứng nào tật nấy tiếp tục móc nối với các tổ ổ nhóm phản động người Việt ở nước ngoài.

Cả ba Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đã nghe theo sự lôi kéo của Trần Ngọc Thành – kẻ cầm đầu tổ chức phản động tại hải ngoại mang tên “ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam”. Chính Trần Ngọc Thành đã tổ chức đưa Hùng, Hạnh sang Malaysia đào tạo, huấn luyện, rồi từ ngày 28/01 đến ngày 09/02/2010, Trần Ngọc Thành đã chỉ đạo Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương thực hiện các vụ kích động biểu tình, rải truyền đơn ở Trà Vinh, Đồng Nai, TP HCM, nội dung kêu gọi người dân chống lại Đảng, Nhà nước, kêu gọi “đấu tranh để đòi dân chủ”, lợi dụng các vấn đề còn thiếu sót trong chế độ lao động, tiền lương của công nhân ở một số khu công nghiệp để tổ chức tuyên truyền, kích động công nhân đình công, biểu tình, phá hoại máy móc, nhà xưởng, tài sản của doanh nghiệp.

Sáng ngày 26/10/2010, TAND tỉnh Trà Vinh đã mở phiên tòa xét xử và tuyên phạt Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 năm tù giam, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương mỗi người 7 năm tù giam.
Là công dân Việt Nam vi phạm pháp luật nên đương nhiên họ phải chịu sự chế tài của pháp luật. Họ không hề có oan khuất gì mà bà phải kêu oan cả. Trước vành móng ngựa các đối tượng đã thành khẩn nhìn nhận hành vi vi phạm pháp luật của minh, đồng thời xin được khoan hồng.

Thế cho nên mới thật nực cười khi bày ra cái gọi là phiên điều trần về tù nhân lương tâm? Làm quái gì có cái thứ gọi là tù nhân lương tâm ở Việt Nam???? Nếu những người  nêu trên mà bà gọi là “tù nhân lương tâm” thì thật nực cười. Theo tôi, đúng hơn nên gọi họ là những “tù nhân bị hoang tưởng về chính trị” hay “tù nhân bị tâm thần vê chính trị”!

Và dẫu biết rằng là mẹ thì ai cũng thương con, nhưng thương con bằng cách vu khống, xuyên tạc thế này thì thật đáng thương. Từ một người đàn bà lam lũ được bọn Rận chủ rửa mặt bằng, bịt miệng bằng USD, bà Trần Thị Ngọc Minh đã trở thành một nhà rân chủ bất đắc dĩ, trở thành con rối cho bọn Rận chủ giật! nghĩ thật đáng thương cho bà!

Thứ ba, Mỹ là đất nước có đầy rãy những vi phạm nhân quyền một cách trắng trợn. Mỹ chính là nguồn gốc gieo rắc chiến tranh cho toàn nhân loại. Trong quá khứ cũng như hiện tại đầy rãy những hành động phi nhân tính tàn sát đẫm máu, ném bom, hãm hiếp dân thường … của binh lính Mỹ vẫn còn đó…;  Những nhà tù bí mật với những trò hành hạ tra tấn phạm nhân theo kiểu Trung Cổ…lấy cái cớ là đấu tranh chống khủng bố, Mỹ đã mang bom đạn của mình đi giải khắp nơi gây ra bao cảnh tang thương cho dân thường trên toàn thế giới… Không quá khi nói rằng, mọi bất ổn trên thế giới hiện nay đều có bàn tay của nước Mỹ nhúng vào….Vậy mà giờ chúng lại ngồi đây để bàn luận cái gọi là “tù nhân lương tâm” ư??????????


“tù nhân lương tâm” là cái quái gì????? Xin nhắc lại một lần nữa để cho bọn Rận chủ và những kẻ dã tâm muốn phá hoại sự ổn định mọi mặt tại Việt Nam rằng: tại Việt Nam không có thứ gọi là “tù nhân lương tâm”. Mọi hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, xâm hại đến lợi ích của Nhà nước Việt Nam đều bị xử lý theo pháp luật Việt Nam bất kể kẻ đó là ai “Rận to” hay “Rận bé”!!!!!!!!

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

“TRẺ CON" LẠI KHÓC!

[Mực tàu] - Theo thông tin, vào ngày 9/2, với những hành vi vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam Nguyễn Bắc Truyển đã bị bắt đi khỏi nhà tại ấp Hưng Nhơn, xã Long Hưng, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Nai. Trước đó, vào năm 2007, Nguyễn Bắc Truyển đã bị lãnh án 4 năm tù giam về tội Tuyên truyền chống nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo Điều 88 Bộ Luật Hình Sự nước Cộng hoà XHCN Việt Nam.

Đúng theo dự đoán của chúng tôi, chắc chắn sẽ xuất hiện đơn thư kêu oan, rồi vu khống lực lượng công an Việt Nam đánh đập người bị bắt, rồi đập phá nhà cửa tan hoang… của bọn phản động chống nhà nước Việt Nam. Ngay sau đó một ngày (10/2) đã xuất hiện đơn thư kêu cứu cho chồng của chị Bùi Thị Kim Phượng là vợ chưa cưới của Nguyễn Bắc Truyển

Trong thư Thị Phượng vu khống lực lượng công an Việt Nam trong khi bắt Truyển đã đánh đập chồng chị là Nguyễn Bắc Truyển: “dùng sà ben phá cổng nhà, bắn 3 phát súng áp đảo tinh thần, tràn vào nhà uy hiếp chúng tôi, dùng bạo lực đạp vào mặt chồng tôi té xuống đất, lấy băng keo dán miệng, tát vào mặt và còng tay anh” trong khi không có một bằng chứng nào chứng minh cho việc này, cũng không có một người dân nào chứng kiến. Theo pháp luật của Việt Nam khi bắt một người phải có đại diện của chính quyền địa phương rồi hàng xóm láng giềng của người bị bắt. Nếu quả thật có sự việc trên thì chắc chắn người dân phải biết và tố cáo chứ?  Đây rõ ràng là hành vi vu khống một cách trắng trợn của thị Phượng và đồng bọn!

Trong thư kêu cứu của mình Bùi Thị Kim Phượng cũng không quên vu khống lực lượng công an Việt Nam đã đập phá nhà cửa: “chúng phá hoại nhà cửa của chúng tôi, đập bể hết những cửa sổ, bàn ghế…” Thật là nực cười quá, đúng là vẫn theo mô típ cũ…

Một số hình ảnh do Bùi Thị Phương cung cấp nhằm vu khống lực lượng công an đập phá nhà cửa của vợ chồng chị:







Tôi nghĩ với lực lượng công an Việt Nam thì bắt một kẻ phạm tội như Nguyễn Bắc Truyển thì cần gì phải dùng tới biện pháp mạnh như vậy. Chỉ với bằng chứng là một vài tấm ảnh vớ vẩn mà có thể chụp ở bất cứ đâu. Và nếu như có những hình ảnh đổ vỡ  như Bùi Thị Kim Phương cung cấp thật thì cũng chưa chắc đã do lực lượng công an Việt Nam gây ra. cũng có thể là Thị Phượng tự tay đập phá nhà cửa của mình rồi chụp ảnh vu khống cho lực lượng công an Việt Nam.

Việc treo đầu dê nói thịt chó này của Bùi Thị Kim Phượng khiến tôi lại nhớ tới một điển tích ngày xưa của Trung Quốc:

Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử. Khổng Tử phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.

Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm trong nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện nhà bếp, cách một cái sân nhỏ. Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống…thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào bàn tay và nắm lại từng nắm nhỏ…Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh rồi từ từ đưa cơm lên miệng…

Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài, ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”

Sau đó Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về…Nhan Hồi lại luộc rau…Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ…Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.

Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: “Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước…Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy…cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?”

Tất cả các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ”. Trừ Nhan Hồi đứng im, sau mới lên tiếng: “Dạ thưa thầy, không nên ạ!”

Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”

Nhan Hồi liền chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch”

Khổng Tử ngạc nhiên hỏi lại: “Tại sao?”

Nhan Hồi thưa: “khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi nhưng lại nghĩ: cơm thì ít mà anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này đi thì vô hình trung làm mất đi một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và các anh em…thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn phần cơm của con rồi…bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau thôi. Và…thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!”

Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt chút nữa Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!

Hành động rõ ràng nhìn thấy trước mắt mà còn chưa chắc đã như mình nhìn thấy thật, huống hồ chỉ bằng mấy bức ảnh chụp vớ vẩn của mình mà Bùi Thị Kim Phượng và bọn rận chủ lại có thể vu khống cho lực lượng công an Việt Nam đánh đập chồng, rồi đập phá nhà cửa thì thật là nực cười. Chuyện nực cười như vậy mà cũng có thể đưa lên để mong mọi người tin là sự thật thì thật quá trẻ con, cứ như vậy thì đến bao giờ mới “lớn” được hả mấy thằng Rận chủ. Có lẽ chúng mày chỉ mãi là những đứa trẻ sống lâu năm mà thôi!!!

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

Kính thưa các vị Rận chủ!

[Mực tàu] - Nhà nước Việt Nam từ khi ra đời đến nay chưa bao giờ ngừng bị các thế lực thù địch chống phá bằng nhiều hình thức khác nhau. Trước năm 1975 đó là bằng sức mạnh quân sự, bằng vũ khí hoá học… . Sau thời kỳ đổi mới, đặc biệt là bước sang thế kỷ 21, việc một nước vô cớ can thiệp vũ trang vào một nước khác là không thể chấp nhận được. Các TLTĐ âm mưu chống Việt Nam hướng sang hoạt động khác đó là lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền, tôn giáo, hòng tạo ra được cái cớ để can thiệp nhằm chuyển hoá Việt Nam theo quỹ đạo của chúng.

Cái vòng luẩn quẩn: hoạt động chống phá - bị bắt - rồi kêu oan, vu khống nhà nước Việt Nam đàn áp tôn giáo, vi phạm dân chủ, nhân quyền,  đã trở thành quy luật của các vị “Rận chủ” hòng mong chờ sự can thiệp của TLTĐ bên ngoài. Các TLTĐ âm mưu lật đổ chính quyền tại Việt Nam cũng chỉ chờ có thế để can thiệp vào công việc nội bộ của ta. Nhưng điều tôi muốn nói ở đây là các vị “Rận chủ” của chúng ta, các vị kêu oan, vu khống một cách trắng trợn quá!

Ở đây tôi mạn phép không buồn nói đến những loại Rận chủ tép diu, a dua, a tòng theo số đông, những tên chỉ hô hào, cổ vũ theo sự chỉ đạo của kẻ khác. Mà tôi chỉ góp ý đến những nhà Rận chủ biết đọc biết nghĩ, nói chung là có tí am hiểu và có tí tiếng tăm.

Các vị ạ!!! Bất cứ một nhà nước nào cũng cần có một hệ thống pháp luật để duy trì trật tự, sự ổn định xã hội và quyền thống trị của giai cấp cầm quyền, đó là một thực tế. Khi một người có hành vi vi phạm những quy định pháp luật đó thì đương nhiên họ sẽ bị xử lý theo quy định, bất cứ kẻ đó là ai. Tại Việt Nam cũng vậy, Nhà nước quản lý xã hội bằng pháp luật, văn bản luật cao nhất là Hiến Pháp, bất cứ một cá nhân nào có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, xâm phạm đến khách thể được pháp luật Việt Nam bảo vệ đều bị xử lý thích đáng theo quy định của pháp luật.

Những Nguyễn Văn Lý, Lê Thị Công Nhân, Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức…đã vi phạm pháp luật Việt Nam bị xử lý theo đúng pháp luật là đương nhiên. Ai cũng biết, đến các luật sư cũng không thể bào chữa nổi. Vậy mà tại sao các vị luôn kêu oan, vu khống Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền rồi đàn áp tôn giáo.

Tôi cứ ngẫm mãi… các vị là những người có học, thậm chí nhiều vị có bằng cấp nọ, bằng cấp kia về luật học hẳn hoi xem ra cũng hoành tráng phết. Các vị hẳn cũng đã tìm hiểu rất kĩ pháp luật Việt Nam. Vậy tại sao các vị không biết hành vi của những con người mà các người kêu oan đã vi phạm pháp luật Việt Nam, họ vi phạm thì họ bị xử lý là đương nhiên các vị cứ kêu ca gì?

Từ đó, tôi suy nghĩ theo hai chiều hướng:

Thứ nhất, tôi nghĩ các vị là những con người có học thật, các vị có hiểu biết nhiều thứ, các vị am hiểu pháp luật Việt Nam. Nhưng các vị đã đánh mất bản thân mình, các vị đã bán lương tâm mình cho kẻ khác, hoạt động theo sự chỉ đạo của kẻ khác. Chỉ vì chút tiền bạc mà các vị đánh mất bản thân mình, quay lưng lại với đồng bào mình, với dân tộc mình. Nên mặc dù các vị biết là đồng bọn mình vi phạm pháp luật thật đấy, bị xử lý là xứng đáng thật đấy nhưng các vị cứ kêu oan, cứ vu khống, kêu oan để lấy tiến mà. Chỉ cần trả lời phỏng vấn, rồi ngồi nhà gõ bàn phím…kêu oan  là có thể nhận tiền từ kẻ khác. Công việc nhàn nhạ mà lại có tiền, còn các đối tượng chủ mưu đứng đằng sau lại có cơ để can thiệp vào công việc của nước khác hòng đạt được âm mưu của mình. Tôi thấy các vị thật đáng thương, các vị là những người được cha mẹ cho ăn học mà lại bán rẻ nhân cách và lương tâm mình cho kẻ khác chỉ vì một chút tiền…

Thứ hai, thực chất tôi cũng không muốn nghĩ đến nguyên nhân này, đó là, các vị thực chất chả biết gì, là những kẻ thiểu năng trí tuệ, làm việc như con rối theo sự giật dây của kẻ khác. Người ta bảo gì thì các vị làm thế, các vị đã được huấn luyện từ bé như những con “cẩu” mà không có một chút phản ứng gì, chỉ cần cho các vị một miếng ăn là các vị sẵn sàng làm mọi thứ…


Dù theo nguyên nhân nào thì tôi thấy các vị cũng thật đáng thương!
                                                                                                               MT

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Bùi Chát – Nghe tên đã muốn tát

[ Mặt Trời ] - Vừa rồi mới đọc được bài viết của Sasa NguyễnBlogger Điếu Cày đoạt Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế 2013” khiến tôi lại nhớ đến trường hợp của Bùi Chát nhận giải thưởng “Tự do xuất bản” do Hiệp Hội Xuất Bản Quốc Tế (IPA – International Publishers Association) trao tặng tháng 4 năm 2011. Thật nực cười khi mà cả 2 nhân vật được trao những giải thưởng “VĨ ĐẠI KHÔNG AI THÈM BIẾT ĐẾN” này lại là kẻ mang án hình sự và chịu sự quản thúc của các cơ quan chức năng.
Bùi Chát (Bùi Quang Viễn)
Bùi Chát (đọc ngược lại là Chùi Bát – nghe đã thấy lố bịch), tên thật là Bùi Quang Viễn, là một trong những người sáng lập cái gọi là Nhóm thơ Mở miệng và Nhà xuất bản Giấy vụn. Nhóm thơ Mở miệng và Nhà xuất bản Giấy vụn hoạt động trái phép, không chịu sự quản lí của các cơ quan chức năng và chuyên sáng tác, xuất bản những bài thơ, truyện mang nội dung đồi truỵ, phản động, chống Đảng, Nhà nước. Vậy thử hỏi khi mà một con người như thế được trao giải “Tự do xuất bản” có nực cười không??? Tôi điểm một bài thơ của Bùi Chát để mọi người cùng nhận định xem Bùi Chát có đúng là một nhà đấu tranh cho tự do thật hay lại cũng chỉ là 1 con RẬN con chuyên đi “hút máu” vật chủ.
“Ai?Tôi gặp gỡ những người cộng sảnNhững người anh em của chúng tôiNhững người làm chúng tôi mất đi kí ứcMất đi tiếng nói bản thânMất đi những cái thuộc về giá trịChúng tôi còn sở hữu duy nhất một điềuNỗi sợTôi trò chuyện với những người cộng sảnNhững người anh emNhững người muốn chăn dắt chúng tôiLuôn biến chúng tôi thành đồ hộpHy vọng chúng tôi đời đời biết ơnNhững người cộng sản Anh em chúng tôiChưa bao giờ thấy họ tự hỏiTrong ngôi nhà đen đủi nàyAi muốn thừa kế di sản của họ?”
P/s: Đọc bài thơ tôi nói thật là không khác gì đứa trẻ con chửi bậy, ngôn từ phản động, dối trá. Thử hỏi nếu không có Bác Hồ, không có Đảng Cộng sản và những con người vĩ đại như Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì đất nước ta mãi không có độc lập, tự do.
Tôi nói tiếp về cái gọi là Giải thưởng Tự do xuất bản. Cụ thể là tháng 4 năm 2011, Bùi Chát xuất cảnh đi Argentina tham dự Hội chợ sách quốc tế do Hiệp hội xuất bản quốc tế (IPA) tổ chức tại thành phố Buenos Aires - Argentina. Và tại đây, Ông Bjorn Smith-Simonsen, Chủ Tịch Ủy Ban Tự Do Xuất Bản của IPA đã trao giải thưởng “Tự do xuất bản” cho Bùi Chát, và ra thông cáo báo chí tuyên truyền trên các phương tiện thông tin tại Argentina với nội dung: 
Sau gần 10 năm phấn đấu bền bỉ, nhà xuất bản do Bùi Chát thành lập đã giúp tạo ra một phong trào xuất bản độc lập ở Việt Nam. Dưới những điều kiện cực kỳ khó khăn, nhà xuất bản Giấy Vụn đã khởi xướng một phong trào mới của những nhà tư tưởng tự do, những người viết tự do, những nghệ sĩ tự do, những người từ chối tuân theo các luật lệ về sáng tạo của Nhà Nước. Giấy Vụn đã giúp kéo đổ những bức tường kiểm duyệt nhà xuất bản này và người sáng lập của nó đã có thể qua nỗ lực của họ phục hồi lại niềm tin vào quyền tự do phát biểu và quyền tự do xuất bản trong thế hệ mới của đất nước mình. Họ đã có thể nâng cao sự quan tâm của công chúng về các quyền con người căn bản của đồng bào họ: quyền tự do tư tưởng, tự do sáng tạo, tự do xuất bản và tự do đọc mà không sợ bị ngược đãi. Vì tất cả các lý do đó, cộng đồng xuất bản quốc tế công nhận người xuất bản này hôm nay tại Buenos Aires, Thủ Đô Sách Thế Giới 2011”...
Nghe những lời phát biểu ấy tôi chỉ có thể dùng 2 từ: “LỐ BỊCH” để diễn tả.
Và cũng như Sasa Nguyễn, tôi đang tự hỏi liệu người “điều hành” IPA đưa ra cái gọi là “Giải thưởng Tự do Xuất bản” và trao cho Bùi Chát - người sáng lập ra một Nhà xuất bản hoạt động ngoài khuôn khổ pháp luật sẽ phải đối mặt và giải thích sao đây về sự phi nghĩa của cái giải thưởng này? Không chỉ người dân Việt Nam mà những người dân yêu chuộng hoà bình, tôn trọng sự thật trên thế giới sẽ lên án những hành động của Bùi Chát cũng như cái gọi là Giải thưởng Tự do xuất bản.[ Mặt Trời ] - Vừa rồi mới đọc được bài viết của Sasa NguyễnBlogger Điếu Cày đoạt Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế 2013” khiến tôi lại nhớ đến trường hợp của Bùi Chát nhận giải thưởng “Tự do xuất bản” do Hiệp Hội Xuất Bản Quốc Tế (IPA – International Publishers Association) trao tặng tháng 4 năm 2011. Thật nực cười khi mà cả 2 nhân vật được trao những giải thưởng “VĨ ĐẠI KHÔNG AI THÈM BIẾT ĐẾN” này lại là kẻ mang án hình sự và chịu sự quản thúc của các cơ quan chức năng.
Bùi Chát (Bùi Quang Viễn)
Bùi Chát (đọc ngược lại là Chùi Bát – nghe đã thấy lố bịch), tên thật là Bùi Quang Viễn, là một trong những người sáng lập cái gọi là Nhóm thơ Mở miệng và Nhà xuất bản Giấy vụn. Nhóm thơ Mở miệng và Nhà xuất bản Giấy vụn hoạt động trái phép, không chịu sự quản lí của các cơ quan chức năng và chuyên sáng tác, xuất bản những bài thơ, truyện mang nội dung đồi truỵ, phản động, chống Đảng, Nhà nước. Vậy thử hỏi khi mà một con người như thế được trao giải “Tự do xuất bản” có nực cười không??? Tôi điểm một bài thơ của Bùi Chát để mọi người cùng nhận định xem Bùi Chát có đúng là một nhà đấu tranh cho tự do thật hay lại cũng chỉ là 1 con RẬN con chuyên đi “hút máu” vật chủ.
“Ai?Tôi gặp gỡ những người cộng sảnNhững người anh em của chúng tôiNhững người làm chúng tôi mất đi kí ứcMất đi tiếng nói bản thânMất đi những cái thuộc về giá trịChúng tôi còn sở hữu duy nhất một điềuNỗi sợTôi trò chuyện với những người cộng sảnNhững người anh emNhững người muốn chăn dắt chúng tôiLuôn biến chúng tôi thành đồ hộpHy vọng chúng tôi đời đời biết ơnNhững người cộng sản Anh em chúng tôiChưa bao giờ thấy họ tự hỏiTrong ngôi nhà đen đủi nàyAi muốn thừa kế di sản của họ?”
P/s: Đọc bài thơ tôi nói thật là không khác gì đứa trẻ con chửi bậy, ngôn từ phản động, dối trá. Thử hỏi nếu không có Bác Hồ, không có Đảng Cộng sản và những con người vĩ đại như Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì đất nước ta mãi không có độc lập, tự do.
Tôi nói tiếp về cái gọi là Giải thưởng Tự do xuất bản. Cụ thể là tháng 4 năm 2011, Bùi Chát xuất cảnh đi Argentina tham dự Hội chợ sách quốc tế do Hiệp hội xuất bản quốc tế (IPA) tổ chức tại thành phố Buenos Aires - Argentina. Và tại đây, Ông Bjorn Smith-Simonsen, Chủ Tịch Ủy Ban Tự Do Xuất Bản của IPA đã trao giải thưởng “Tự do xuất bản” cho Bùi Chát, và ra thông cáo báo chí tuyên truyền trên các phương tiện thông tin tại Argentina với nội dung: 
Sau gần 10 năm phấn đấu bền bỉ, nhà xuất bản do Bùi Chát thành lập đã giúp tạo ra một phong trào xuất bản độc lập ở Việt Nam. Dưới những điều kiện cực kỳ khó khăn, nhà xuất bản Giấy Vụn đã khởi xướng một phong trào mới của những nhà tư tưởng tự do, những người viết tự do, những nghệ sĩ tự do, những người từ chối tuân theo các luật lệ về sáng tạo của Nhà Nước. Giấy Vụn đã giúp kéo đổ những bức tường kiểm duyệt nhà xuất bản này và người sáng lập của nó đã có thể qua nỗ lực của họ phục hồi lại niềm tin vào quyền tự do phát biểu và quyền tự do xuất bản trong thế hệ mới của đất nước mình. Họ đã có thể nâng cao sự quan tâm của công chúng về các quyền con người căn bản của đồng bào họ: quyền tự do tư tưởng, tự do sáng tạo, tự do xuất bản và tự do đọc mà không sợ bị ngược đãi. Vì tất cả các lý do đó, cộng đồng xuất bản quốc tế công nhận người xuất bản này hôm nay tại Buenos Aires, Thủ Đô Sách Thế Giới 2011”...
Nghe những lời phát biểu ấy tôi chỉ có thể dùng 2 từ: “LỐ BỊCH” để diễn tả.
Và cũng như Sasa Nguyễn, tôi đang tự hỏi liệu người “điều hành” IPA đưa ra cái gọi là “Giải thưởng Tự do Xuất bản” và trao cho Bùi Chát - người sáng lập ra một Nhà xuất bản hoạt động ngoài khuôn khổ pháp luật sẽ phải đối mặt và giải thích sao đây về sự phi nghĩa của cái giải thưởng này? Không chỉ người dân Việt Nam mà những người dân yêu chuộng hoà bình, tôn trọng sự thật trên thế giới sẽ lên án những hành động của Bùi Chát cũng như cái gọi là Giải thưởng Tự do xuất bản.

Theo Tiếng Nói Của Dân