Chuyên cung cấp Đèn sưởi nhà tam giá ưu đãi tốt nhất thị trường.

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

Đại tướng Võ Nguyên Giáp 102 tuổi

Những ánh mắt, nụ cười, cái bắt tay, cử chỉ ôm hôn thắm thiết của Đại tướng Võ Nguyên Giáp khiến nhiều cựu binh xúc động. 102 bức ảnh được trưng bày nhân dịp sinh nhật lần thứ 102 của ông.




Nhân kỷ niệm sinh nhật thứ 102 của Đại tướng Võ Nguyên Giáp (25/8/1911 - 25/8/2012), tại số 93 Đinh Tiên Hoàng (Hà Nội) diễn ra triển lãm ảnh Đại tướng với cựu chiến binh. Ngay ngày đầu khai mạc, triển lãm đã thu hút hàng trăm người xem, đa số là các cựu chiến binh, nhiều người từng được gặp gỡ Đại tướng. Không ít người đã đến trước cả tiếng đồng hồ chờ triển lãm mở cửa.




102 bức ảnh được lựa chọn từ gần 500 tấm hình ghi lại những khoảnh khắc của Đại tướng gặp gỡ với các cựu chiến binh trên khắp mọi miền Tổ quốc.


Ông là vị tư lệnh tài ba, được người dân kính trọng, quý mến.



 Nụ cười của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.





Phút trao đổi với trung tướng Đồng Sĩ Nguyên.




Với mỗi cựu chiến binh, Đại tướng như một người ông, người cha, người thầy vĩ đại mà ai cũng mong muốn được một lần gặp gỡ.






Vị tướng già chụp ảnh lưu niệm với các cựu chiến binh, cán bộ.






Đại tướng trong những lần tiếp khách tới thăm nhà.





Được biết tin Đại tướng vẫn khỏe, các cựu chiến binh cũng yên tâm phần nào, nhiều đoàn Cựu chiến binh các tỉnh đã đến thăm và gửi lời chúc đến gia đình Đại tướng.






"Hơn 500 lần bấm máy là hơn 500 cảm xúc khác nhau khi chụp Đại tướng. Nhiều lần bấm máy tôi còn run tay", tác giả Nguyễn Trọng Nghị (ngoài cùng bên phải) chia sẻ và cho biết, triển lãm kéo dài đến hết ngày 26/8 và toàn bộ số ảnh sẽ được gửi tặng cho Bảo tàng Trường Sơn, Bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam và những người có mặt trong tác phẩm.


                                                                                                                           Anh Tuấn

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

Phải biết hổ thẹn với tiền nhân (*)

Ngày 22/8, Tuổi Trẻ đã nhận được bài viết của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang về Ngày Quốc Khánh 2/9 với những cảm xúc đặc biệt. Chúng tôi xin giới thiệu toàn văn bài viết này.


   Chủ tịch nước Trương Tấn Sang với các sinh viên Trường ĐH Luật TP.HCM - Ảnh: MINH ĐỨC

Ngày Quốc khánh bao giờ cũng đem lại cho mỗi người chúng ta những cảm xúc thật đặc biệt.

Tôi nhớ lại cảm xúc của mình vào những ngày kỷ niệm này trong nhiều năm đã qua, cho dù lúc đó tôi đang ở thành phố hay nông thôn, vào buổi trưa hay vào lúc nửa đêm khi vạn vật đã chìm vào giấc ngủ. Tràn ngập trong tâm khảm tôi lúc đó là cảm xúc thiêng liêng và lắng đọng về ý nghĩa vĩ đại của Ngày Độc lập với non sông và dân tộc Việt Nam ta.

Một câu hỏi da diết xuất hiện trong những khoảnh khắc ấy: những gương mặt mà ta đã gặp, những ngôi nhà, góc phố, hàng cây, mỗi ngôi làng hay thậm chí một tiếng chuông chùa trong đêm sẽ như thế nào, sẽ ra sao, nếu như không có Ngày Độc lập ấy?

Đã có rất nhiều cuốn sách, những bài diễn văn của các học giả, các nhà lãnh đạo trong và ngoài nước trong suốt 67 năm qua đề cập từng khía cạnh, thậm chí nhỏ nhất về ý nghĩa vĩ đại của Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9, không chỉ với đất nước và nhân dân Việt Nam, mà với sự tiến bộ của nhân loại nói chung. Trong thời đại thông tin ngày nay, việc kiếm tìm những thông tin như vậy trở nên thật dễ dàng...

Những đổi thay

"Tự hào với những gì đã làm được, nhưng chúng ta cũng cần phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc"

Với những giá trị lịch sử to lớn và những bài học thực tiễn phong phú, suốt 67 năm qua kể từ ngày thành lập nước, Đảng Cộng sản Việt Nam đã đưa dân tộc và nhân dân Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, từ thắng lợi “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” ở Điện Biên Phủ, đến thắng lợi vĩ đại mùa xuân năm 1975, thống nhất đất nước, thu non sông về một mối; đến những thắng lợi to lớn, có ý nghĩa lịch sử của công cuộc Đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN...

Đến bất cứ nơi đâu trên đất nước Việt Nam hôm nay, ta cũng bắt gặp những đổi thay theo hướng tiến bộ, khắp nơi đều là những công trường xây dựng, diện mạo thành thị, nông thôn bao trùm một sức sống mới... Những vật dụng quen thuộc xưa kia trong đời sống lam lũ của người dân như cái khố rách, cái cối xay, đôi guốc mộc hay là chiếc xe đạp Thống Nhất mới chỉ vài chục năm trước còn là một phương tiện “sang trọng” thời bao cấp... thì nay chỉ còn là ký ức hay vật trưng bày trong các viện bảo tàng.
Sau hàng ngàn năm lịch sử, đất nước đã bao giờ đẹp như hôm nay?

Nhưng phải chăng không còn điều gì bất cập, không có vấn nạn gì mà mỗi khi nghĩ đến ta thấy nhức nhối trong lòng?

Tích cực xen lẫn tiêu cực

Hằng ngày lật giở các trang báo, gặp gỡ các cán bộ, đảng viên và nhân dân, ai cũng có một điều gì đó, một bức xúc hoặc không đồng tình nào đó động chạm đến bản thân hoặc do chính sách, do tổ chức thực hiện. Thậm chí nhiều khi ta bắt gặp sự phản ứng đến mức phẫn nộ. Đã có những chính sách được về mặt chính trị, an ninh thì lại chưa ổn về mặt xã hội, dẫn đến những tranh luận nhiều khi gay gắt, thậm chí xung đột. Giá cả các mặt hàng leo thang kéo theo nhiều hệ luỵ; chuẩn mực giá trị bị đảo lộn và xem thường dẫn đến pháp luật kỷ cương, đạo đức xã hội bị xói mòn nghiêm trọng. Kinh tế thị trường ngày càng phát triển thì mặt trái tiêu cực của nó càng có môi trường nảy sinh. Ai cũng đồng tình từ bỏ cơ chế quan liêu bao cấp, cào bằng, bình quân chủ nghĩa làm triệt tiêu mọi động lực phát triển, duy trì nghèo đói, nhưng chuyển sang cơ chế thị trường thì những mặt trái của nó đã giáng vào đời sống xã hội những “đòn” không kém phần khốc liệt. Có những việc tưởng như đơn giản, tưởng như dễ giải quyết, không phải là khó khăn, nhưng khi thực hiện thì đụng đâu cũng vướng vì nó không phải là một bài toán trên lý thuyết đơn thuần mà là xã hội với đủ sắc màu, với những cách nghĩ, những quyền lợi, những ứng xử khác nhau, chằng chịt, cái này níu bám và kìm giữ cái kia; cái “chăn ấm” vô tình kéo sang bên này thì bên kia bị “lạnh”... Xuất hiện những người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để “chọc gậy bánh xe”, thậm chí để “cõng rắn cắn gà nhà”...

Nhìn nhận những khó khăn, thách thức này phải bằng con mắt biện chứng lịch sử. Trên thực tế, cách mạng Việt Nam cũng như mọi nơi khác trên thế giới chưa bao giờ hết khó khăn, thử thách. Ngay sau Cách mạng Tháng Tám thành công, cách mạng Việt Nam lúc đó lâm vào tình thế “ngàn cân treo sợi tóc”, thù trong giặc ngoài đe dọa, hậu quả của chế độ phong kiến - thuộc địa để lại rất nặng nề. Khó khăn chồng chất nhưng Đảng, Nhà nước và toàn dân ta đã làm nên những điều kỳ diệu, tổng tuyển cử trên phạm vi cả nước, bầu Quốc hội, thành lập Chính phủ, ban hành Hiến pháp, xây dựng và củng cố chính quyền từ trung ương đến địa phương, tạo điều kiện để Nhà nước Việt Nam vượt qua vô vàn gian khổ, bảo vệ thành quả Cách mạng Tháng Tám, giành thắng lợi vẻ vang trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp mà đỉnh cao là chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ. Cũng như vậy, giai đoạn kháng chiến chống đế quốc Mỹ, khó khăn nào bằng? Nhưng cả nước đều ra trận, quyết chiến, quyết thắng và đã chiến thắng vang dội, Việt Nam trở thành “lương tâm của thời đại” như nhiều người trên thế giới đã tôn vinh. Sau khi đất nước thống nhất, khó khăn chồng chất, hậu quả nặng nề của chiến tranh chưa được khắc phục thì lại vừa phải tiến hành cuộc chiến đấu mới để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, vừa phải chống lại sự bao vây cấm vận của các thế lực thù địch, phải tìm tòi khảo nghiệm con đường phát triển phù hợp với điều kiện thực tế của Việt Nam. Cũng có không ít những sai lầm, khuyết điểm, phải sửa sai như trong cải cách ruộng đất, sửa sai những khuyết điểm chủ quan duy ý chí trong lãnh đạo, quản lý và cơ chế chính sách khiến cho kinh tế - xã hội lâm vào khủng hoảng trầm trọng thời điểm trước Đại hội VI (1986).

Ngoài xã hội và trong bộ máy Nhà nước, cái tích cực với cái tiêu cực xen lẫn, nhiều vấn đề giải quyết chậm, để lỡ mất cơ hội. Phải làm sao đây để phát triển đất nước giữa một thế giới cạnh tranh không chấp nhận sự trì trệ? Nếu chỉ cố gắng như những năm vừa qua không còn đủ nữa, mà phải đổi mới quyết liệt để theo kịp bước tiến thời đại, phải tiến hành những giải pháp đồng bộ trong mọi lĩnh vực. Trước những bất cập về quản trị kinh tế, chúng ta chủ trương đổi mới mô hình tăng trưởng, tái cơ cấu nền kinh tế, nhưng đó đâu phải việc ngày một ngày hai. Thậm chí có những việc như chống lạm phát đã hé lộ khả năng giải quyết được cơ bản, nhưng nếu không cẩn thận thì có nguy cơ chuyển sang căn bệnh mới tác hại không kém, đó là giảm phát. Sốt ruột thật, nhưng công việc đòi hỏi chúng ta phải điềm tĩnh, tỉnh táo, kiên trì tìm giải pháp giải quyết căn cơ, không chỉ nhất thời. Trong khi tìm tòi, tháo gỡ, xã hội chúng ta vẫn phải đối mặt với những áp lực mới, gay gắt...

Vấn đề Tiên Lãng, Văn Giang...

Cỗ xe chưa hoàn thiện

Công cuộc Đổi mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo hơn hai thập kỷ qua, giống như một cỗ xe còn chưa hoàn thiện nhưng đang chạy với tốc độ nhanh, thành công nhiều mà khó khăn cũng lắm. Hiện nay, những khó khăn mà chúng ta phải đối mặt là việc xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN còn nhiều hạn chế, có nguyên nhân khách quan nhưng chủ yếu do nguyên nhân chủ quan. Nền kinh tế đất nước phát triển chưa bền vững, chất lượng tăng trưởng, năng suất, hiệu quả, sức cạnh tranh của nền kinh tế còn thấp, các cân đối kinh tế vĩ mô chưa thật vững chắc. Huy động và hiệu quả sử dụng các nguồn lực cho phát triển còn hạn chế. Tăng trưởng kinh tế chủ yếu còn dựa vào các yếu tố phát triển theo chiều rộng, chậm đi vào chiều sâu. Các lĩnh vực văn hóa, xã hội còn nhiều bất cập, một số mặt còn bức xúc. Môi trường bị ô nhiễm. Thể chế kinh tế thị trường định hướng XHCN chưa hoàn thiện, những hạn chế về chất lượng nguồn nhân lực, kết cấu hạ tầng là những nhân tố cản trở sự phát triển. Vẫn tiềm ẩn nhiều yếu tố gây mất ổn định chính trị - xã hội và đe dọa chủ quyền quốc gia...

Mới đây thôi, những vấn đề đặt ra từ Tiên Lãng - Hải Phòng, Văn Giang - Hưng Yên, Vụ Bản- Nam Định... đòi hỏi chúng ta phải nhìn nhận lại các cơ sở pháp lý về đất đai. Hoặc những đổ vỡ, kém hiệu quả của doanh nghiệp nhà nước; những suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và cả trong nhân dân đòi hỏi phải chỉnh đốn, phải tăng cường thực hiện nghiêm các quy định của Đảng và pháp luật của Nhà nước; những khoảng cách giữa mong muốn và hiện thực đòi hỏi phải rút ngắn; những mục tiêu đòi hỏi phải đạt được nếu không muốn dẫn đến tụt hậu và bất ổn; ngân sách nhà nước thì còn rất eo hẹp, nợ công tăng lên, hàng loạt doanh nghiệp phá sản, hàng hóa tồn đọng nhiều, lạm phát đang ăn vào thu nhập của phần đông người lao động... Đó thật sự là những áp lực không nhỏ, không chỉ với bộ máy Đảng, Nhà nước mà với toàn xã hội. Khó có thể nói những khó khăn thời kháng chiến chống thực dân, đế quốc xâm lược và những khó khăn hiện nay thì cái nào lớn hơn, khốc liệt hơn?

Nhưng, Việt Nam là một đất nước, một dân tộc luôn vượt qua được mọi khó khăn và thực hiện được những mục tiêu tưởng như là không thể.

Vượt qua thách thức

Suốt 67 năm qua, Đảng, Nhà nước và nhân dân ta đã cố kết chặt chẽ, như cùng đi trên một con thuyền, cùng cập bến, cùng vượt qua thử thách hay nguy cơ chìm thuyền. Đảng, Nhà nước cũng từ nhân dân mà ra. Trong mọi lĩnh vực kinh tế, văn hóa, xã hội, trong muôn mặt của đời sống, dân tộc và cách mạng có hòa nhập với nhau, chính trị và xã hội có ổn định mới tồn tại và phát triển. Đó là đặc trưng của Việt Nam. Đối lập và chia rẽ, định kiến và bất ổn là con đường ngắn nhất phá hoại mọi thành tựu, đưa đất nước đến bờ vực thẳm hoặc sẽ bị các thế lực không muốn nhìn thấy một Việt Nam phát triển lôi kéo và lợi dụng.

Làm sao để chính trị xã hội ổn định? Mỗi người chúng ta đang sống trong cơ chế kinh tế thị trường, sử dụng có hiệu quả những mặt tích cực và hạn chế những mặt trái của nó không hề dễ dàng, nhất là với nước ta, vốn xuất phát từ một trình độ thấp, thu nhập quốc dân trên đầu người mới chỉ bắt đầu bước vào mức thấp của ngưỡng trung bình với biết bao những khó khăn, thách thức và mâu thuẫn nhiều khi không lường hết được. Tôi xin nhấn mạnh: đứng trước chúng ta là những nhiệm vụ kinh tế - xã hội mới phức tạp hơn trước kia rất nhiều.

Thu hẹp khác biệt

Đoàn kết, hòa hợp, thống nhất từng là bài học và nguyên nhân thắng lợi trong mọi giai đoạn lịch sử của dân tộc Việt Nam trong quá khứ, tiếp tục phải là một trong những giải pháp quan trọng nhất của đất nước để vượt lên những khó khăn, thách thức hiện nay và mai sau. Trong giai đoạn mới, đoàn kết - hòa hợp - thống nhất cần được giữ gìn, phát huy và bổ sung thêm những giá trị mới nhằm thu hẹp những khác biệt, tất cả phải nhằm vào mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”...

Kinh nghiệm thực tiễn đã cho thấy tất cả những ai nỗ lực học tập, làm việc, cố gắng làm việc trong khả năng của mình phải có được cơ hội, cuộc sống và thu nhập tốt hơn, chỉ như thế mới khuyến khích và tạo môi trường, khát vọng cho mọi người nỗ lực vươn lên, vượt qua khó khăn. Chúng ta không khuyến khích bình quân chủ nghĩa. Chúng ta chấp nhận sự cạnh tranh, lên án lòng ganh ghét đố kỵ bởi nó kìm hãm phát triển. Không có đất nước nào có thể lớn lên được từ lòng đố kỵ. Đồng thời chúng ta tôn vinh lòng nhân ái, chia sẻ, yêu thương và cùng đấu tranh để chấm dứt nghèo đói, dốt nát và bệnh tật... Tôi tin bất cứ ai nếu có một nhu cầu tự thân như vậy và với tinh thần xây dựng, sẽ đều có trách nhiệm với đất nước và phải có thái độ như thế nào trong hoàn cảnh cụ thể của mình. Đối diện với những khó khăn trong kháng chiến, mọi cán bộ, đảng viên đều biết phải làm tốt công tác dân vận và phải làm gương ra sao, và mỗi người dân từng đem cả nhà mình lót đường cho xe ra trận, kể cả tính mạng của mình khi cần, sẽ biết phải thể hiện lòng yêu nước thế nào khi đối chiếu vào hoàn cảnh mới hiện nay... Những kinh nghiệm ấy vẫn còn nguyên giá trị và phải được phát huy trong lúc này. Trách nhiệm của Đảng, Nhà nước là phải hình thành các điều kiện để làm xuất hiện những hành vi tích cực của toàn Đảng, toàn dân cho đất nước, cho việc củng cố và xây dựng Nhà nước ta ngày càng trong sạch, vững mạnh hơn.

Việt Nam đã chứng tỏ không chỉ một lần về khả năng có thể vượt qua những khó khăn tưởng chừng không thể, chúng ta sẽ tiếp tục vượt qua mọi thử thách để thực hiện những mục tiêu lớn lao. Để làm được như vậy, đoàn kết, đồng thuận là một yêu cầu không thể thiếu.

Những gì đi ngược lại yêu cầu ấy phải dần bị triệt tiêu!

Giữ toàn vẹn lãnh thổ

Chúng ta phấn đấu để trong một tương lai gần, năm 2020, đưa nước ta cơ bản trở thành một nước công nghiệp theo hướng hiện đại, có trình độ phát triển trung bình; chính trị - xã hội ổn định, dân chủ, kỷ cương; đời sống vật chất, tinh thần của nhân dân tiếp tục được cải thiện; độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc được giữ vững; vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế ngày càng được nâng cao; tạo tiền đề vững chắc để phát triển cao hơn, nhanh hơn, vững chắc hơn trong các giai đoạn sau.

Tiếp tục con đường của Cách mạng Tháng Tám trong giai đoạn này đòi hỏi chúng ta phải thực hiện bằng được mục tiêu đó! Nếu đất nước, dân tộc đã từng hun đúc ngọn lửa để chúng ta hi sinh xương máu, vượt qua biết bao “bão dông”, “nắng lửa” trong thiên tai và địch họa của “một thời đạn bom”, chúng ta phải làm mọi cách để giữ gìn những giá trị đó và làm cho đất nước trở nên tươi đẹp trong “một thời hòa bình”. Chúng ta hãy chứng tỏ niềm tin và tình yêu đất nước của mình bằng cách làm việc để xây dựng đất nước ta ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn như lúc sinh thời Bác Hồ hằng mong ước. Không có gì chưa hoàn thiện mà chúng ta lại không có thể làm cho nó ngày càng hoàn thiện hơn bằng lòng yêu nước chân chính...

Dù còn những khiếm khuyết, chưa hoàn thiện trên cơ thể đất nước, nhưng phải khẳng định rằng: công cuộc đổi mới đã đạt được những thành tựu vô cùng to lớn, có ý nghĩa lịch sử. Tất cả những điều đó đã được chúng ta cùng nhau thực hiện và là bằng chứng về khát khao vươn lên của chúng ta. Đất nước chưa có bao giờ đẹp như hôm nay. Nhiều vùng của đất nước còn chậm phát triển, nhưng cũng đã có rất nhiều nơi công trình mới mọc lên to lớn, tráng lệ; còn đó những bộ phận dân cư đời sống rất khó khăn, cực nhọc, nhưng đại bộ phận đã vượt qua sự đói khổ, bần cùng, rất nhiều gia đình đã trở nên khá giả, giàu có, và chúng ta đang phấn đấu rút ngắn khoảng cách giàu nghèo; đất nước đang ngày càng được thế giới chú ý, trân trọng, đang tiếp tục vươn lên với sức mạnh Phù Đổng...

Viết những trang sử mới

Hôm nay, chúng ta không thể quên rằng chúng ta là những thế hệ đang kế thừa thành quả của cuộc Cách mạng Tháng Tám vĩ đại. Vào thời điểm này, chúng ta thành kính tưởng nhớ Chủ tịch Hồ Chí Minh - vị lãnh tụ thiên tài, anh hùng giải phóng dân tộc vĩ đại và nhà văn hóa kiệt xuất, người đã dẫn dắt chúng ta đi theo con đường cách mạng đúng đắn, làm rạng rỡ dân tộc ta, non sông đất nước ta. Chúng ta tự hào về dân tộc Việt Nam - một dân tộc anh hùng, thông minh, hòa hiếu, đầy lòng nhân ái, cần cù, sáng tạo, yêu nước nồng nàn, có khát vọng vươn lên mạnh mẽ, luôn đoàn kết nhất trí một lòng đi theo Đảng, xây dựng quốc gia độc lập, tự do, phồn vinh, tiến bộ. Chúng ta đời đời khắc ghi công ơn to lớn của hàng triệu người con ưu tú đã hi sinh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc, biết ơn các bậc lão thành cách mạng, bà mẹ Việt Nam anh hùng, thân nhân các liệt sĩ và những người đã hiến dâng tất cả tuổi xuân, xương máu, tài năng và của cải cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta.

Biết ơn những thế hệ đi trước, chúng ta phải làm mọi điều có thể để đất nước phát triển. Tự hào với những gì đã làm được, nhưng chúng ta cũng cần phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc. Hổ thẹn không phải để bạc nhược, mất ý chí mà để vươn lên gấp hai, gấp ba, để tiếp tục đi tới với tư thế vững vàng, khí phách hiên ngang vốn là truyền thống dân tộc, góp phần làm cho đất nước ta phát triển và trường tồn mãi mãi.

Tương lai đang vẫy gọi và thúc giục chúng ta viết nên những trang sử mới!

                                                                                    TRƯƠNG TẤN SANG

                                                               (Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam)


Không ai có thể phủ nhận được

Cách mạng Tháng Tám năm 1945 là bước ngoặt vĩ đại trong lịch sử dân tộc ta với hình ảnh biểu tượng cách đây 67 năm, ngày 2-9 tại quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn độc lập trịnh trọng tuyên bố với toàn thể quốc dân và thế giới sự ra đời của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa (nay là nước CHXHCN Việt Nam). Ngày 2-9 đã trở thành mốc lịch sử trọng đại của đất nước, mở ra trang sử mới rạng rỡ trong quá trình dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, một cuộc đổi đời chưa từng có đối với mỗi người dân Việt Nam. Lần đầu tiên trong lịch sử dân tộc, một nhà nước kiểu mới - nhà nước của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân được xây dựng. Việt Nam từ một nước nô lệ bị sự thống trị hà khắc của chính quyền thực dân - phong kiến, đã xuất hiện trên bản đồ thế giới với tư cách là một nước tự do và độc lập. Nhân dân ta từ thân phận nô lệ đã trở thành người chủ đất nước, làm chủ vận mệnh của mình... Hơn ai hết, mỗi một người dân Việt Nam - những hậu duệ của rất nhiều thế hệ trước đó từng trải qua biết bao thiên tai, binh lửa, bao biến cố thăng trầm, những tiếp biến “vật đổi sao dời” ngàn năm, hết đời này sang đời khác - bằng máu huyết, thanh danh, vận mệnh của dân tộc và của chính mình, đều ý thức rõ ràng giá trị sâu sắc thiêng liêng và ý nghĩa lịch sử vĩ đại của Ngày Độc lập này. Không ai có thể phủ nhận điều đó!

Cũng không ai có thể phủ nhận một sự thực lịch sử: thắng lợi của cuộc Cách mạng Tháng Tám và sự ra đời của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa là thắng lợi của bản lĩnh, trí tuệ và tinh thần đấu tranh quật cường của toàn thể dân tộc Việt Nam dưới sự lãnh đạo đúng đắn, sáng tạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đứng đầu là lãnh tụ Hồ Chí Minh.

Nhân kỷ niệm 67 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9, cần nhắc lại những bài học kinh nghiệm đã giúp Việt Nam vượt qua muôn vàn khó khăn, thử thách. Đó là bài học về nắm vững ngọn cờ độc lập dân tộc gắn liền với CNXH, bài học về sự nghiệp cách mạng là của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân - chính nhân dân là người làm nên những thắng lợi lịch sử, cội nguồn sức mạnh của Đảng chính là từ sự gắn bó máu thịt với nhân dân. Đó là bài học về tăng cường củng cố đoàn kết - đoàn kết toàn Đảng, toàn dân tộc, đoàn kết quốc tế, đoàn kết là truyền thống quý báu và nguồn sức mạnh to lớn của cách mạng nước ta. Đó là bài học về sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng, nhân tố hàng đầu quyết định thắng lợi của cách mạng Việt Nam... Những bài học này, nếu được toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta ai cũng quán triệt thực hiện trên thực tế, không phải chỉ là những khẩu hiệu suông, thì bất cứ khó khăn nào chúng ta đều có thể vượt qua!

Niềm tin “kháng chiến nhất định thắng lợi” trong hai cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc năm xưa phải được thể hiện bằng niềm tin mới “sự nghiệp công nghiệp hóa - hiện đại hóa đất nước, xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam XHCN nhất định thành công” trong giai đoạn hiện nay!

                                                                                                             Theo Tuổi Trẻ
                                                                                            (*) Tít chính và tít phụ do Tuổi Trẻ đặt.

VÌ DÂN CHỦ HAY VÌ TIỀN?

Lâm Trực

Mới đọc bài báo Blogger Cu Vinh có dấu hiệu chiếm đoạt gần 200
triệu ủng hộ gia đình anh Vươn làm tôi chột dạ, tai sao những nhà đấu tranh dân chủ cứ thích lập quỹ quyên góp ủng hộ cá nhân này, cá nhân kia, rồi lem nhem chuyện tiền bạc để đánh mất uy tín bản thân, đánh mất sự chính nghĩa của mình, là cớ để báo chí lề phải, chính quyền “bôi nhọ” họ?

Nhóm ông Nguyễn Huệ Chi từng bị “nhóm hacker” lạ tấn công, lấy đi một số thư trao đổi nội bộ nhóm rồi dựng chuyện ông HUệ Chi có ý định lem nhem 4000 USD từ quỹ ủng hộ đồng bào lũ lụt do trang mang Bauxite Việt Nam liên kết với đại gia Phùng Liên Đoàn ở Mỹ lập ra, dẫn đến mâu thuẫn nội bộ và việc ông Toàn muốn rút khỏi Ban điều hành trang mạng này. Dù rằng sự việc đã được ông Phạm Toàn lên tiếng phủ nhân, nhưng sau đó sự tan rã của nhóm “sáng lập viên” trang mạng và việc ông HUệ Chi cho chấm dứt vĩnh viễn các việc lập quỹ, quyên góp...cũng như sự thừa nhận những “kẻ gian” kia khai thác thông tin nội bộ để chia rẽ khối đã cho thấy phần nào sự thật của vụ việc. Để bảo vệ danh tiếng cho các trí thức đấu tranh dân chủ, việc ông Huệ Chi rút lui hoàn toàn khỏi việc gây quỹ được xem là khôn ngoan, sáng suốt bởi đồng tiền luôn có hai mặt.
Việc nhóm ông Nguyễn Xuân Diện thì không, ông này gần đây đẩy mạnh việc lập các quỹ quyên góp ủng hộ gia đình ông Đoàn Văn Vươn, chị Bùi Hằng, CLB NO-U, ..với số tiền hàng trăm triệu cho mỗi quỹ , mặc dù ông Diện cố gắng công khai, mình bạch người gửi những cũng đã có vô số chuyện bên lề sinh sôi rồi, như:

(1) chuyện lình xình từ nhận chuyển tiền ủng hộ của ông Nguyễn Hữu Việnở Pháp (ban đầu ông Diện thông báo công khai đã nhận được nhưng vì CMT hết hạn nên không rút được, sau đó lại đính chính không nhận được khiến ông này khá bức xúc).

(2) Những người từng quyên góp khác tố trên diễn đàn Đất Việt Quỹ Nguyễn Xuân Diện lập ra để làm gì?, với các nghi vấn về đã gửi hàng chục ngàn đô mà không thấy “ghi danh”?

(3) Vô khối những ý kiến ngoài lề như, tại sao cả nửa năm rồi, quỹ ủng hộ gia đình ông Vươn cứ nằm im không khác gì quỹ của Cu Vinh ở trên sau cái lần trao hơn 70 triệu đến gia đình và những cán bộ công an bị thương đầu năm 2012?, mấy trăm triệu đó cứ gửi lãi ngân hàng cũng khá lắm chứ, để càng lâu càng tốt?, Trang blog Xuân Diện nổi tiếng trong cộng đồng người Viêt như thế mà sao quyên góp được ít vậy sao, không bằng một bữa tiệc gây quỹ ở hải ngoại? Trong thời đại chuyển phát nhanh, ATM, chuyển tiền vào tài khoản sao cái nick chuột... này việc chuyển tiếp tới gia đình cần ủng hộ vô cùng thuận lợi, minh bạch, sao ông DIện không làm?

(4) CLB Bóng đá NO-U được nhiều người ủng hộ, việc này ông Diện tự thu, tự quyết toán, nhưng hầu hết anh em trong đội bóng này đều cho biết, từ việc thuê sân, ăn uống sau đá bóng đều là “dưa góp” cả, làm gì có thấy bóng dáng tài trợ ở đâu?

Nhìn chung dư luận quanh vụ quỹ ông Xuân Diện này rất nhiều. Những thắc mắc, tiền từ đâu mà ông đứng lên tổ chức những buổi gặp mặt, liên hoan cỡ VIP, trung bình, dân dã sôi nổi đến thế.Tất nhiên không thể bỏ tiền túi ra được. NHưng nếu tiền quyên góp các quỹ trên có chi vào việc ăn nhậu đó thì cũng tốt, đều có lợi chung cả, song người cầm cân này mực, đứng mũi chịu sào sẽ còn tiếp tục giơ đầu chịu báng, thâm chí nguy cơ từ chính công an, mật vụ dày đặc.

Trong phong trào dân chủ, những chuyện tiền bạc luôn là đề tài nóng bóng, là nguyên nhân lớn nhất dẫn đến sự rạn nứt, chia rẽ sâu sắc như ngày nay. Chuyện ông Trần Khuê lập quỹ hỗ trợ cho ông Hà Sỹ Phu và Quỹ ủng hộ phong trào dân chủ dẫn đến tố cáo như "Thư của 1 du học sinh gửi Ô Trần Khuê" đã làm mất hoàn toàn uy tín của ông này, giờ ông ta vẫn còn hăng hái đấu tranh mà xem như chăng ai để ý đến nữa. Chuyện TRần Khải Thanh Thủy và ông Nguyễn Khắc Toàn tự tố cáo nhau và lôi kéo dân oan trong chuyện triệt hạ lẫn nhau để kiểm soát lĩnh vực đầu mối ủng hộ dân oan từ các cá nhân, tổ chức hải ngoài. Chuyện ông Nguyễn Thanh Giang là đầu mối nhận tiền giải thưởng nhân quyền của ông Trần Anh Kim, Nguyễn Khắc Toàn, Trần Dũng Tiến,,,cũng bị tố lem nhem hay việc nhận tiền từ ông Nguyễn Gia Kiểng làm Tập san Tổ quốc với số lượng hàng chục ngàn đô mỗi năm nhưng chi ra nhỏ giọt,...

Ở hải ngoại, giữa những người Việt với nhau, chuyên quyên góp ủng hộ phong trào dân chủ mới là “nghề” canh tranh khốc liệt giữa các tổ chức.
Nhìn chung pháp luật Việt Nam chưa có quy định kiểm soát các quỹ tư nhân này như pháp luật nhiều nước Mỹ, Anh, Úc,..khi ở đó nếu là quỹ phi lợi nhuận phải có báo cáo chi tiết cho chính quyền và công chúng kiểm soát. Khi chưa có hành lang pháp lý hữu hiệu thì chưa có công cụ pháp lý quản lý những người lập quỹ và bảo vệ những người quyên góp. Hơn nữa vấn đề tiền nong luôn là “điểm yếu” chính quyền lợi dụng để kết tội những người đấu tranh. Bởi vậy đây sẽ luôn là vấn đề nhức nhối, phá hoại phong trào dân chủ trong nước nếu người lập quỹ không đủ uy tín, minh bạch, sáng suốt. Phải chăng cách rút lui của nhóm Bauxite với lĩnh vực này là sự khôn ngoan, không vì lợi nhỏ mà hại ích lớn, thậm chí còn hại đến thân.

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2012

Tiến Sĩ, Bà Già và Luật Sư

Vừa qua, vụ Diện Tiến Sĩ bị sở 4T mời lên làm việc. Ông này không dám đi một mình vì sợ vì ông không có chuyên môn văn hóa. Ông chỉ biết về ca trù vì đó là chuyên môn sâu của ông. Chính ca trù đã đưa ông lên thành Tiến Sĩ.

Ông Tiến sĩ nhận được giấy mời làm việc của Sở 4T về những vấn đề có liên quan đến blog của ông ấy. Để chắc ăn khi cãi nhau với mấy vị thanh tra của Sở nên tiến sĩ vời một ông Luật sư đi cùng, chắc vì chưa đủ tuổi vị thành niên nên Tiến sĩ phải cầu cứu thêm một Bà già 81 tuổi làm… người giám hộ!

Đến nơi thì ông Luật sư được cho về. Luật sư bảo do thiếu giấy giới thiệu nên không được vào, bên Sở bảo đã giải thích và luật sư đồng ý nên không vào. Không biết bên nào đúng do không có ghi hình ở đoạn này!

Ơ kìa, đã là luật sư thì ngay từ đầu phải biết mình có được “vô chơi” không chứ, hoặc nếu đã được chơi thì phải chuẩn bị đầy đủ vũ khí chứ. Luật sư này chắc còn thiếu kinh nghiệm.

Luật sư chịu thua nhưng Bà già thì còn lâu nhé, bà là bà phải gọi cho các đồng chí lãnh đạo to cơ, bà được mấy thằng tây nó trao giải “liêm chính” đấy, cả thế giới nó biết bà nên cỡ bà thì “kẻ cắp” còn thua chứ Sở 4T thì làm được gì. Bà cứ ở đấy ai làm gì được…

Ông Tiến sĩ làm việc xong thì thủng thẳng ra về một mình. Sao lạ thế ? Ông xong việc thì cũng phải kêu “người giám hộ” về cùng chứ sao lại bỏ cụ ở lại một mình ? Đúng là, một ông Luật sư, một ông Tiến sĩ không làm cách nào để “kiếm chuyện” được đành phải cậy đến một Bà già.

Nhiều người bảo cái cửa kính đó cao thế làm sao bà già đạp vỡ được. Ngay đầu clip, mọi người đã thấy bà già tung chân đạp cửa ầm ầm đấy thôi, lúc hứng lên thì đạp cao hơn một chút nhằm nhò gì, chúng mày coi thường bà quá, bà là tầm cỡ quốc tế mừ.

Trong bài phỏng vấn mới nhất của đài BBC, tay phóng viên mấy lần xoay bà về chuyện bà bị thương như thế nào và ai gây thương tích cho bà nhưng nhờ lợi thế tuổi già nên bà cứ cố tình lảng tránh không trả lời mà cứ nói là “bà không nhớ”. Đúng roài, bà phải phát huy lợi thế chứ. Tuổi bà, ăn rồi bảo chưa ăn là bình thường. Nhẽ thế.

Trong một cuộc phỏng vấn khác của Hoàng Long (không rõ đài nào), khúc đầu bà kể là Sở 4T muốn gọi con bà đến để đưa đi bệnh viện nhưng bà không chịu, đòi Sở 4T phải đưa bà đi, khúc sau bà bảo là họ không cho người quen của bà ở ngoài vào để đưa đi bệnh viện, Sở 4T đề nghị đưa bà đi xuống bằng thang máy nhưng bà lại không chịu. He he, chiều bà già khó lắm nhé, lại là bà già của cả thế giới nữa cơ đấy.

Bà chống tiêu cực, tham nhũng thì mọi người ủng hộ, kính nể bà, Tư Mã Thiên cũng vậy. Nhưng chỉ với một vài câu đại loại như “cả thế giới người ta có ảnh bà đấy con ạ, hiểu chưa ?”, “bọn sở thông tin truyền thông”, “cà thế giới biết bà”, “bà là công dân chống tham nhũng”… thì có thể hiểu rằng bà đang tự mãn đến thế nào cái danh hiệu “liêm chính” đó.

Bà bảo bà là người quan sát, đến dự cuộc làm việc để xem bên nào đúng, bên nào sai.Ồ! bà tự ban cho mình cái đặc quyền can dự và phán xét công việc của cơ quan công quyền từ lúc nào thế ? Nếu bà muốn có ý kiến gì thì vui lòng chờ ông Tiến sĩ công bố biên bản làm việc, bà có thể đưa ra quan điểm cá nhân, chứ cái kiểu bà cho mình là quan tòa thì chính bà đang trở nên lú lẫn thật rồi.

Tiếc cho bà vì đã rơi vào cái bẫy của hư danh, cái danh hiệu “liêm chính” đang biến bà trở thành cái “bung xung” cho những kẻ “đang xung”. Còn nói như blogger Bố Cu Hưng thì đơn giản đó là “bằng nhắng”.

Viết tên các vị này ra thì cũng chán lắm rồi, để vậy đọc cho vui.

                                                      
(Bài này nhặt trên Net, mình đẽo gọt cho dễ coi.)

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

Mơ ước đến trường của cô nữ sinh tuổi 18


(Dân trí) - Hay tin con gái thi đậu cao đẳng, người mẹ mù chữ tươi cười nhưng ruột gan héo hắt: mấy bữa nay nghĩ hoài không biết kiếm đâu ra tiền đóng học phí cho con, khi mà cha và em nó đều là bệnh nhân phải chăm sóc trường kỳ.


Nghe con gái khoe đã thi đậu ngành Kế toán, trường Cao đẳng Công nghệ Thủ Đức với điểm cao (17,5đ), cô Lê Thị Phòng (53 tuổi, ở quận 9, TPHCM) mừng rỡ khoe với bà con lối xóm. Nhưng khi ngắm nhìn đứa con gái 18 tuổi đang tất bật phụ mẹ tắm rửa cho mấy đứa trẻ nhận giữ trong nhà, cô Phòng nén tiếng thở dài.
Nguyễn Viết Thanh là con gái lớn trong gia đình. Mẹ em chủ yếu ở nhà nội trợ và chăm sóc em trai của Thanh (16 tuổi) bị bệnh kinh phong bại não bẩm sinh, ngồi xe lăn từ nhỏ. Cha của Thanh từ năm 2006 bị tai nạn té từ trên cao xuống rồi bệnh nặng chuyển sang tai biến, không làm việc được, lại còn không thể kiểm soát vệ sinh nên phải mặc tã thường xuyên. Số tiền mua tã lót cũng là gánh nặng bởi cả nhà đang sống nhờ vào tiền trợ cấp của nhà nước.

Hi vọng bước chân vào giảng đường của em Thanh có thể bị dập tắt vì hoàn cảnh gia đình

Từ ngày chồng ngã bệnh, cô Lê Thị Phòng nhận giữ trẻ ở nhà với mức phí 30 ngàn đồng/ 1 bé/ ngày. Tuy nhiên, phần đông cha mẹ các bé cũng thuộc diện nghèo nên thường xuyên thiếu nợ tiền gửi con, có người túng đến mức đành phải “xù” nợ nên thu nhập của gia đình Viết Thanh cũng rất bấp bênh.

Từ nhỏ, Viết Thanh đã có ý thức phải chăm ngoan, học tốt để mong sau này đỡ đần cha mẹ. Cô giáo Cao Thị Minh Huyền, 2 năm liền dạy môn Hóa cho Thanh ở trường THPT Long Trường nhận xét: “Viết Thanh rất hiền, ngoan. Em biết khả năng tiếp thu của mình không nhanh như các bạn nên rất là chịu khó, nỗ lực gấp đôi so với các bạn. Giao việc gì em cũng cố gắng làm thật tốt”. Nhờ thành tích học tập của Thanh nên từ khi cha ngã bệnh, hằng năm em được hỗ trợ học bổng cho đến năm học lớp 12. Hễ rời sách vở là Thanh quay sang phụ mẹ chăm sóc, tắm rửa cho mấy đứa trẻ, cả cha và em trai, quán xuyến nhà cửa đỡ đần cho mẹ.


Nghĩ đến cha bệnh và em trai bại liệt, Thanh không đành theo đuổi ước mơ riêng

Nhưng cái nghèo cứ buộc chặt hoài bão của cô gái trẻ. Năm ngoái giữ hơn 10 trẻ nên chắt chiu mua được chiếc xe cho Thanh đi học. Nhưng mấy tháng nay, cha mẹ mấy đứa nhỏ cũng lần lượt ngưng gửi con, giờ chỉ còn 3 đứa trẻ, cộng với số tiền 480.000đ UBND phường hỗ trợ 2 người bệnh mỗi tháng, dù giật gấu vá vai cũng không đủ tiền sinh hoạt, ăn uống, nói chi đến học phí cho Thanh nhập học cao đẳng.
Sau những phút bẽn lẽn, Viết Thanh mới thổ lộ nỗi trăn trở của mình: “Em biết điều kiện của em không thể học đại học nên cố gắng ôn luyện để đậu cao đẳng. Nhưng đậu rồi không biết có đi học được nữa không. Mấy hôm nay em định đi tìm việc làm”. Cô gái trẻ hiền lành đang đứng ở ngã rẽ cuộc đời, có thể em sẽ phải bỏ lỡ ước mơ học hành để phụ mẹ gánh gia đình trên vai.

NGUYỄN XUÂN DIỆN: THẦN KINH CHÍNH TRỊ?

Tre Làng xin giới thiệu với độc giả bài viết của blogger BEO (nhà báo Hồ Thu Hồng) về vụ lùm xùm ở Viện Hán Nôm ngày 18/5 vừa qua. Trong vụ việc này, một nhóm cựu chiến binh đã đến Viện Hán Nôm yêu cầu lãnh đạo viện cho gặp Nguyễn Xuân Diện để trao đổi về nội dung một số bài viết trên blog của Diện. Xung đột đã xảy ra giữa các cựu chiến binh với nhóm người do Nguyễn Xuân Diện huy động đến Viện Hán Nôm, làm một cựu chiến binh bị thương.

Bài viết thể hiện lối hành văn và cách sử dụng ngôn từ của riêng tác giả, Tre Làng xin giữ nguyên văn nội dung.

________________________________________

BÀI HỌC GÌ CHO NGUYỄN XUÂN DIỆN

*** Thật ra sẽ chẳng có bài gì thêm được nữa, vì học vị tiến sĩ đã là kịch bến nhà Rồng của cái sự học mất rồi.

Có một sự thật lâu nay thế giới ảo, cũng như thế giới thật, nhiều người lầm tưởng, Nguyễn Xuân Diện nhận được sự ủng hộ của quần chúng trong nước.

Kì thực con số mong muốn chính quyền trừng trị những người như Sàm Chi Diện cực đông. Không hề ngoa ngôn, bởi sự cực đông kia thể hiện bằng các đơn thư gửi khắp các cơ quan chính quyền và truyền thông yêu cầu trừng trị họ của đủ mọi giới, đặc biệt là của cựu binh và doanh nhân.

Trước khi đến Viện Hán nôm chiến đấu sáng thứ Sáu tuần trước, các cụ đã có đơn tố cáo…bộ công an, cho rằng cơ quan này dung túng cho những kẻ phá nước hại dân.

Quan điểm của các bác cao cấp trong chính quyền, dĩ nhiên dung túng thì không rồi, nhưng không hề coi sự nguy hiểm của Sàm Chi Diện có khả năng ảnh hưởng đến an ninh nước nhà, như các cụ đánh giá. Một bác bộ trưởng bảo, đi ngược với quyền lợi nhân dân, nghiễm nhiên tự chết.

Chưa hết, Beo từng kể chuyện lèm nhèm tiền bạc rồi lấp liếm một cách rất hèn hạ của những chiến xĩ dân trủ Ở ĐÂY. Không có bất cứ một cuộc quyên góp nào của nhóm này không có chuyện ăn lậm-lẫn-nhau, gần nhất là Diện lậm của Bùi Hằng. Chính quyền cũng thừa biết và có đầy đủ bằng chứng nhưng không dùng đến như một con bài lật ngửa bộ mặt thật của họ, như suy luận thông thường của dăm cái loa chống cộng RFA,BBC….Thằng bỏ đồng tiền ngu thì ráng chịu và cách tự chết này của các chiến xĩ dân trủ còn nhanh hơn cách bác bộ trưởng nói nhiều.

Quay lại vụ việc hôm 18 ở viện Hán Nôm.

Sau khi yêu cầu bộ công an chán không ăn thua, các cụ cựu binh ra tay tự xử lấy, bằng cách đến viện Hán nôm gặp Viện trưởng, yêu cầu phải xử lí Diện.

Và các cụ thua.

Diện và đồng minh, đánh một cụ phải đi nhà thương Xanh Pôn.

Thắng lợi quan trọng thế, không thấy các đệ tử của sư phụ Diện tường thuật.

Có lẽ do các cụ đưa đầy đủ danh tính trước khi đến Viện, nên bài cực quen là vu cho công an giả danh, Diện chỉ dám mập mờ đánh lận.

*** Giả dụ Dédé nhà mình muốn tham gia vào nhóm cựu binh kia?

Dứt điểm mình không cho đi.

Xã hội nào cũng có những nhóm người thần kinh chính trị như đám Sàm Chi Diện. Tuy nhiên, lãnh tụ chính trị lãnh đạo thành công các cuộc cách mạng, có thể xuất thân từ nghèo hèn thậm chí côn đồ mạt hạng nhưng, tiệt không ai có tiền sử thần kinh chính trị.

Ngay cả mong muốn thay đổi nhận thức của đám đông, cũng không thể được dẫn dắt bởi những thằng thần kinh và côn đồ.

Âu chỉ là những trang trí rẻ tiền về tự do của chế độ, cho bức tranh toàn cảnh xã hội Việt thế kỉ 21 này.

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

VÃI DIỆN VÌ "DÂN OAN"



Oan em quá anh anh ơi! Ôi, thảm thương, thống thiết làm sao!

Khổ thân anh Việt Hưng.

Chẳng phải tự bây giờ, mà ngay từ 5/6, Việt Hưng đã tổ chức cho các nhà thầu thi công bóc hữu cơ trên phần mặt bằng đã được bàn giao trên thực địa của mình trên mảnh đất Văn Giang. Có cơ sở pháp lý để tiến hành thi công mà đám cù nhầy ngăn cản.

Sự thật hiển nhiên là mặt bằng bàn giao cho Việt Hưng, phải hiểu là hơn 66ha đã tự nguyện bàn giao, và gần 6ha kiểu “da báo” thuộc diện phải cưỡng chế trong đợt vừa rồi. Thật khó cho Việt Hưng khi phải thi công trên mặt bằng loang lỗ mùi oan khiết và tanh hôi xương cốt của Tiến sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện cùng đồng bọn.


Phải hiểu, việc thi công, là hoạt động bình thường của Việt Hưng và nhà thầu, trên đất của mình. Nếu không đủ cơ sở pháp lý, thì bố bảo Việt Hưng cũng không dám động máy, nhất là trong bối cảnh này.

Dưới chiêu vì dân vì nước, bọn Diện đã kích động được đám gọi là “Dân oan” ra ngăn cản, ngăn cả 5.8ha lẫn 66ha của hàng trăm hộ dân khác đã tự nguyện bàn giao. Tính chi li có đến gần trăm mạng cả thảy. Trên mạng nghe đâu là gần một nghìn dân oan có cờ quạt, vũ khí lăm lăm với khí thế hừng hực. Thật là vãi Diện.

Thảm cảnh thực tế, việc thi công của nhà thầu là quá khổ. Khổ hơn ta nghĩ. Việt Hưng chiều “dân oan” hơn chiều vong, cứ vác máy ra, rồi lại thu máy về. Anh em lái máy ủi bức xúc, cũng được yêu cầu tuyệt đối không được tranh cãi với dân, tuyệt đối kiềm chế! Tin vỉa hè cho biết, bọn Diện nói rằng dân oan đã thắng.

Tất nhiên, vua cũng thua thằng liều. Chẳng ai ngu, mà động đến đám chỉ chực chờ là lăn đùng, tụt quần show hàng ra ăn vạ!

Theo chỉ đạo của Diện và bọn Sàm Chi Đức, nhất loạt “Dân oan” ra đồng, mặt mũi kín bưng, liên tục to mồm, khiêu khích, dọa nạt để tạo cơ chụp ảnh tán loạn rồi tung lên mạng. Sau những kiểu chụp đó, công an, bộ đội, cán bộ, công nhân lái máy của nhà thầu, nhất loạt thành giang hồ, xã hội đen các kiểu.

Trong khi đó, ngồi tại Hà Nội, bọn Rân Chủ nhận tin, ảnh rồi nhào nặn câu viu. Blog nhận trực tiếp, nhiều nhất, là của hot girl siêu quậy Lê Hiền Đức (Tên thật của mụ là Lê Thị Dung Mỹ), và TTXVA.

Mưa mấy ngày liên tục, nước dồn ứ không có đường thoát, Việt Hưng bị chính những người dân đã bàn giao đất, và cả chính quyền, kêu ca vì tiến độ thi công chậm, ảnh hưởng đến việc thoát nước khu dân cư. Rõ gậy ông lại đạp lưng ông. Nhưng người thiệt thòi nhiều nhất lại là Việt Hưng và “dân oan”. Kẻ đắc lợi là bọn Diện sĩ, Sàm cử, Chi Giáo và Đức quậy.

Khổ nỗi, tuyến thoát nước, lại gần ranh giới dự án, nghĩa là gần” dân oan”, nhà thầu lắc đầu ngán ngẩm! Quả thật, bọn Diên thành công.

Kinh hơn nữa là trong khi nhà thầu méo mặt, “dân oan” nhà ta lại ngang nhiên dựng hẳn một hàng rào nứa giữa mặt bằng 72ha, rải đinh, thủy tinh vỡ giữa mặt bằng mênh mông nước, và thậm chí cả đường dân sinh đi xuống, dọc sông Bắc Hưng Hải. Điều đó làm người ta lien tưởng tới thời kỳ kháng chiến đánh đuổi ngoại xâm, một tấc không đi một ly không rời. Thật kinh.

Trận địa của “dân oan”, không chỉ gây thiệt hại cho săm lốp ô tô, xe máy của Việt Hưng và nhà thầu, mà còn cho cả chính người dân tại địa phương. Đặc biệt, các chú thanh niên trẻ lái máy ủi dính chưởng liên tục, xử lý cuốc thuổng, uốn ván thùm thụp.

Song song với việc quậy phá mặt bằng thi công, “dân oan” tiếp tục kéo nhau đi quậy Quốc hội bằng những lá đơn trưng cho Quốc hội thì ít, mà xì khói cho đám rân chủ câu view blog thì nhiều, nội dung vẫn thế, không họp dân, không cấp nào giải quyết,...

Trước đó, ác ôn hơn nữa, khi Ecopark tổ chức một lễ 1/6 cho các cháu thiếu nhi, có lẽ là hoành tráng nhất tỉnh Hưng Yên từ cổ chí kim, thì trước mặt các cháu còn lẫm chẫm bi bô, là một loạt “dân oan” vây kín cổng Ecopark, chửi bới và cho các cháu ăn đủ thứ máu trên máu dưới như em Hằng Bùi thưở nào. Đến nỗi, nếu không có sự ngăn cản của bảo vệ Ecopark, thì “dân oan” đã no đòn – bởi chính bố mẹ các cháu, trong đó, có không ít là khách ngoại quốc!

Chuyện thi công 72ha thì sao?

Mưa quá to, thoát nước không kịp, cực chẳng đã, 14/5, nhà thầu phải điều mấy máy xúc, thi công dọc tuyến rãnh, khơi rãnh, dự định trong một buổi là xong rồi rút sớm, và cũng lạy trời là xong trong một buổi.

“Dân oan” như thường lệ, lại “chiến”, cánh Diện Đức chỉ chờ có thế để tác nghiệp.

Có những dân oan đàn bà, ỷ thế không ai động vào phụ nữ, tràn cả lên máy ủi dí dao vào mặt lái máy, tụt quần bốc cả cụm ném vào mặt những cậu thanh niên bằng tuổi con tuổi cháu của mình. Lẽ dĩ nhiên công nhân lái máy ăn lương chứ không thể ăn mấy thứ của các mụ được. Đôi cậu, nghiến răng phát khóc, vì như thế mà vẫn được yêu cầu nhịn, tuyệt đối tránh!!

Năm chiếc máy ủi được lệnh rút, tránh đụng độ, “dân oan” nhận ra tín hiệu chúng nó chẳng dám làm gì, được thể làm tới, đất đá, gậy gộc cứ thế nhằm buồng lái phi vèo vèo. Phóng viên Đài TH ghi lại cảnh này suýt bị một “dân oan” cho cái xẻng vào đầu. Rõ là côn đồ, tất nhiên chỉ là côn đồ thôi, không phải côn đồ chính trị khiểu Diện liều.

Những điều này, không nói suông, có đầy đủ trong các video clip và hình ảnh mà đám nhân viên nhà thầu thu lại, giao nộp cho cơ quan công an đàng hoàng!

Đỉnh điểm, một “dân oan” phóng lên buồng máy, kề nguyên cả một lưỡi cưa vào đầu một lái máy trẻ! Đương nhiên, lúc này thì chả có lệnh nào bằng phản xạ bảo toàn tính mạng nữa cả!

Ôi các cụ, các cụ ta nói đúng: Vua thua Diện liều.